Bế tắc và suy nghĩ tiêu cực vì là người đồng tính

Chuyện chỉ trở nên tồi tệ cách đây một năm. Gia đình em có 3 người con trai và một chị gái. Anh trai đầu của em đã có vợ và hai con. Anh là người hay lăng nhăng ngoại tình với hết cô này đến cô kia. Bố mẹ khuyên, anh cũng không nghe mà còn giận cả bố mẹ. Rồi anh không thèm về nhà. Khi đứa con thứ 2 của anh được gần một tuổi rồi anh mới về nhà một lần. Điều đó làm bố em phiền lòng và lúc nào cũng khóc. Ngoài chuyện ấy, mỗi lần về nhà, em còn thấy mình thật sự bị khủng hoảng tâm lý. Em không biết nếu em nói với bố mẹ em là gay thì mọi người sẽ như thế nào? Khi em về nhà, mẹ hình như nhìn em với một con mắt khác.  

 Bế tắc và suy nghĩ tiêu cực vì là người đồng tính 1

Là người đồng tính, em thấy sợ và không muốn mình như vậy. Em thấy mình luôn bế tắc trong những suy nghĩ tiêu cực.

Năm nay em 20 tuổi và là một người nhạy cảm, yếu đuối, sống nội tâm. Em lớn lên trong một gia đình bình thường, mọi người đều yêu thương nhau. 

Chuyện chỉ trở nên tồi tệ cách đây một năm. Gia đình em có 3 người con trai và một chị gái. Anh trai đầu của em đã có vợ và hai con. Anh là người hay lăng nhăng ngoại tình với hết cô này đến cô kia. Bố mẹ khuyên, anh cũng không nghe mà còn giận cả bố mẹ. Rồi anh không thèm về nhà. Khi đứa con thứ 2 của anh được gần một tuổi rồi anh mới về nhà một lần. Điều đó làm bố em phiền lòng và lúc nào cũng khóc.

Ngoài chuyện ấy, mỗi lần về nhà, em còn thấy mình thật sự bị khủng hoảng tâm lý. Em không biết nếu em nói với bố mẹ em là gay thì mọi người sẽ như thế nào? Khi em về nhà, mẹ hình như nhìn em với một con mắt khác. Không biết có phải em quá nhạy cảm không. Nhưng em không còn thân thiết và có tình cảm với mẹ như xưa nữa. 

Em biết mình là người đồng tính khi em học lớp 11. Từ đó em thu mình lại vì những lời kỳ thị. Em không còn năng động như xưa, em ít tiếp xúc với người lạ. Em ít ra ngoài hơn và không tự tin vào bản thân mình. 

Nhưng khi đó em không quá áp lực về giới tính của mình. Giờ em thấy mọi thứ đang đè nặng lên em và em có những suy nghĩ rất tiêu cực về cuộc sống. 

Trước kia em có yêu một người, đó là người đầu tiên em yêu. Em biết tình yêu đồng tính không thể kéo dài được dù hai người yêu nhau rất nhiều. Nhưng khi đó em nghĩ mọi khó khăn sẽ cùng vượt qua. Khi chia tay em vẫn thấy sốc dù đã chuẩn bị tâm lý. Em chia tay vì sự vô tâm của người đó.

Giờ tim em không còn cảm giác gì nữa. Em cũng không biết nên nói chuyện với ai, tâm sự với ai. Em có người bạn nhưng em không thể tin tưởng nó được. Em không biết phải thoát ra khỏi những suy nghĩ này như thế nào. Có đôi khi em không muốn lớn lên. Em muốn mình trở lại một đứa học sinh cấp 2 vô tư hồn nhiên. Em không muốn suy nghĩ gì cả. Em thấy sợ và không muốn bản thân mình như vậy và bế tắc trong những suy nghĩ tiêu cực. Xin hãy cho em một lời khuyên.

(Xin giấu tên)

Em thân mến!

Chị hiểu phần nào những áp lực với em, bởi tuổi của em còn rất trẻ và hơn nữa việc đối diện với bản thân và xã hội hẳn là không hề dễ dàng gì, phải không?

Nhưng em ạ, một thanh niên 20 tuổi mà lúc nào cũng mệt mỏi, chán nản, bi quan như một người đã thất bại với cuộc sống quả là điều không tốt lắm. Trước hết, về vấn đề em là người đồng tính, chị đoán em đã phần nào chấp nhận bản thân mình và hiểu mình là ai. Nhưng từ việc chấp nhận cho đến chấp nhận một cách tích cực hay chính xác hơn là tự hào vì con người mình, vì tính cách của mình, vì những cách ứng xử tốt đẹp của mình hẳn là em vẫn chưa thể làm được. Bởi những điều tốt đẹp thì hoàn toàn không có ranh giới nào cả.

Với việc em bị ám ảnh vì anh trai của em là người không quan tâm đến bố mẹ, vì vậy niềm hy vọng của bố mẹ đang đặt vào em. Em ạ, em vẫn có thể quan tâm và báo hiếu bố mẹ. Việc em sống là chính mình với việc em báo hiếu bố mẹ là hai khái niệm khác hẳn nhau.

Có thể ban đầu bố mẹ em sẽ buồn khi biết em là người đồng tính. Nhưng bố mẹ em không thể buồn mãi nếu như thấy em sống vui vẻ hạnh phúc và biết quan tâm yêu thương đến họ. Tương tự như vậy với những bài báo em đã được đọc, ở thế giới nào cũng có những người tốt kẻ xấu và trong tình yêu của giới nào cũng có sự chung thủy và phản bội. Đó là những điều rất bình thường của cuộc sống, và đó là những mảng màu sáng và tối khác nhau trong bức tranh. Có những điều em không thể quyết định được, ví dụ như sự chung thủy của người yêu em, nhưng nếu em nhìn nhận một cách tích cực về những điều mình đang sống em sẽ thấy mọi thứ bớt nặng nề hơn rất nhiều.

Ngoài ra, chị thấy em có một nhược điểm nữa là em nghi ngờ chính mình cũng như nghi ngờ mọi thứ quanh mình. Điều này sẽ làm cho cuộc sống của em càng rơi vào bi quan nhiều hơn mà thôi. Để tin tưởng một ai đó, tất nhiên em không nên vội chia sẻ những bí mật lớn của mình mà phải từ từ để kiểm nghiệm. Qua đó em sẽ biết được đâu là người mà mình thực sự có thể tin cậy.

Có lẽ em nên tham gia một số lớp kỹ năng sống để học cách sống lạc quan và tự tin hơn. Ngoài ra em nên tham gia một số diễn đàn chính thống dành cho các bạn trong cộng đồng LGBT, em sẽ được cung cấp thông tin và chia sẻ với mọi người.

Hy vọng em sẽ có thêm sự tự tin và lạc quan để đối đầu với mọi khó khăn của cuộc sống!

Thân mến!

Có nên sống trái giới tính của mình để chiều lòng bạn gái

Tình yêu giữa những người không đồng tính vốn đã gặp nhiều khó khăn, thì tình yêu của nhưng người có giới tính như bạn rõ ràng sẽ khó khăn gấp nhiều lần. Khi yêu nhau, các bạn sẽ phải đối mặt với những thành kiến, dư luận xã hội, với những dèm pha từ gia đình, bạn bè của người yêu. Không thể trách điều đó được vì nhận thức xã hội không phải ai cũng gống ai. Điều quan trọng bạn cần tin rằng điều gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đến được với trái tim. Vì thế bạn cần vững tin, yêu thương và quý trọng người yêu rất nhiều vì cô ấy sẽ phải rất dũng cảm khi có tình yêu với bạn.

Em là một trans-les (người chuyển đổi giới tính nữ), một dạng thiểu số người chuyển giới sinh ra là nam nhưng muốn trở thành nữ và thích con gái.

Hồi cấp ba em có quen một cô bé thua em một tuổi. Hiện cô ấy học lớp 12. Khi mới quen cô ấy em đã nói trước tất cả về giới tính của mình nhưng cô ấy vẫn chấp nhận. Gần đây cô ấy tỏ vẻ khó chịu khi em ngày càng nữ tính hơn. Em biết cô ấy trước giờ vẫn nghĩ đó chỉ là sở thích nhất thời. Nhưng không phải vậy, ngay từ nhỏ em đã nghĩ bản thân là con gái, thích mặc đầm, búp bê, chơi với các bạn nữ, chơi những trò nhẹ nhàng, nữ tính.

Đã nhiều lần em cố gắng trở nên nam tính hơn, cố gắng nghĩ như con trai nhưng thấy gượng ép lắm. Em cảm thấy không phù hợp với những câu chuyện giữa các bạn trai, bây giờ chỉ muốn được là con gái thôi.

Nhưng tình cảm của em với cô bé ấy là thật sự, em cảm nhận cô ấy cũng có tình cảm với em. Nhưng cô bé ấy có vẻ còn khá ngại ngần vấn đề của em. Em rất bối rối vì biết vấn đề này là rất khó, một cô gái sao có thể chấp nhận lấy một người đàn ông tính cách đàn bà được. Phía trước em có 2 con đường, một là sống thật với bản thân, hai là cố gắng làm người đàn ông cô ấy muốn. Xin cho em lời khuyên. (Linh).

Trả lời:

Chào Linh Lan ,

Trước hết, tôi thông cảm với những vấn đề tế nhị mà bạn đang trăn trở. Trong xã hội hiện nay đã có rất nhiều thay đổi trong cách nhìn về vấn đề LGBT (gồm người đồng tính, song tính, chuyển giới). Tuy nhiên việc công khai mình là người đồng tính, chuyển giới vẫn là thử thách lớn đối với bản thân người ấy.

Vấn đề bạn đang gặp phải trong tình cảm với bạn gái cũng thế. Có thể lúc đầu cô ấy nghĩ rằng, chuyện bạn công khai vấn đề giới tính chỉ là một trò đùa của tuổi học sinh, hoặc xu hướng nhất thời. Bởi theo logic thông thường rất ít khi người đồng tính thật sự lại dám công khai giới tính của mình.

Qua thời gian quen nhau, qua giao tiếp hằng ngày, có thể cô gái ấy cảm nhận được bạn đúng là trans-les như bạn nói nên bị sốc trước sự thật đó. Chưa kể cô ấy còn bị áp lực bởi những lời nói, những nhận xét hoặc những châm chọc từ người thân hoặc bạn bè vì có người yêu “yểu điệu thục nữ”.

Lời khuyên cho bạn là hãy sống đúng thật với giới tính của mình. Nếu bạn thật sự là một người thuộc nhóm trans – les thì hãy cứ sống, sinh hoạt và làm việc đúng với giới tính của mình, tất nhiên trong mức độ giới hạn mà cộng đồng xã hội chấp nhận được. Đừng cố gắng trở thành một người đàn ông mạnh mẽ làm gì, vì vốn dĩ bản thân bạn đã không được “lập trình” để thực hiện chức năng đó.

Với người yêu, bạn cần quan tâm trò chuyện, giải thích và động viên cô ấy nhiều hơn, để cô ấy hiểu rằng vấn đề giới tính của bạn là do tự nhiên tạo ra, không ai có thể chọn lựa được. Bên cạnh đó, bạn cũng cần thể hiện cho cô ấy thấy rằng, dù không mang một vóc dáng “chuẩn men” nhưng bạn vẫn có thể là chỗ dựa đáng tin cậy cho cô ấy trên đường đời lắm chông gai.

Tình yêu giữa những người không đồng tính vốn đã gặp nhiều khó khăn, thì tình yêu của nhưng người có giới tính như bạn rõ ràng sẽ khó khăn gấp nhiều lần. Khi yêu nhau, các bạn sẽ phải đối mặt với những thành kiến, dư luận xã hội, với những dèm pha từ gia đình, bạn bè của người yêu. Không thể trách điều đó được vì nhận thức xã hội không phải ai cũng gống ai. Điều quan trọng bạn cần tin rằng điều gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đến được với trái tim. Vì thế bạn cần vững tin, yêu thương và quý trọng người yêu rất nhiều vì cô ấy sẽ phải rất dũng cảm khi có tình yêu với bạn.

Chúc bạn sống thật với chính mình và tìm được tình yêu như mình mong ước.

Chuyên viên tư vấn Phạm Phúc Thịnh

Tôi là nạn nhân của bạo lực học đường

Lúc chúng tôi trong phòng thay đồ, họ nói bóng gió hoặc làm vẻ thận trọng, ngụ ý tôi đang nhìn chằm chằm vào cơ thể người khác, chờ cơ hộ quấy rối. Nếu tôi nhìn vào người cùng giới, họ cố ý lớn tiếng nói tôi có ý với người đó… Ai có thể chấp nhận bị sỉ nhục như vậy chứ? Tôi là đứa con trai bình thường. Tôi thích các cô gái, mặc dù nhiều lúc họ thật phiền phức. Tôi thường xuyên bị đẩy vào các tình huống oái oăm, càng giải thích, càng phải hứng chịu những cái nhìn kì thị, thiếu thiện cảm, thậm chí ghê tởm. Họ đổ lên người tôi lời bịa đặt vô căn cứ, rồi cười nhạo, xem tôi như thú vui tiêu khiển. 
Trong suốt hai năm cuối ở trường cấp hai, tôi sống trong nỗi ám ảnh bị những người bạn thân bắt nạt.
Bị những người bạn thân bắt nạt
Sau này, khi cơn ám ảnh đã lùi vào quá khứ, mọi người thường hỏi tôi những câu hỏi như: “Ai là kẻ bắt nạt bạn, những người bạn của bạn à?”, “Bạn bị bắt nạt ở đâu?”, “Lý do bạn bị bắt nạt?”, “Làm thế nào bạn đối phó với các hành vi đó?” hoặc “Đã bao giờ bạn nghĩ về tự tử?”
Tôi bị bắt nạt từ năm lớp tám, đến khi học năm nhất trung học, cơn ác mộng đó mới chấm dứt. Đau đớn hơn, kẻ bắt nạt tôi lại là những người bạn thân nhất của tôi. Nếu bạn không ở trong tình cảnh của tôi, bạn không bao giờ biết được nỗi ê chề, đau đớn mà “kẻ bị ruồng bỏ” phải hứng chịu.
Khi người ta nhắm vào bạn, có vô vàn lý do để họ thực hiện được mục đích. Với tôi, “những người bạn” gắn cho tôi cái mác “gay” và làm đủ trò để nhấn mạnh điều đó.
Lúc chúng tôi trong phòng thay đồ, họ nói bóng gió hoặc làm vẻ thận trọng, ngụ ý tôi đang nhìn chằm chằm vào cơ thể người khác, chờ cơ hộ quấy rối. Nếu tôi nhìn vào người cùng giới, họ cố ý lớn tiếng nói tôi có ý với người đó… Ai có thể chấp nhận bị sỉ nhục như vậy chứ? Tôi là đứa con trai bình thường. Tôi thích các cô gái, mặc dù nhiều lúc họ thật phiền phức.
Tôi thường xuyên bị đẩy vào các tình huống oái oăm, càng giải thích, càng phải hứng chịu những cái nhìn kì thị, thiếu thiện cảm, thậm chí ghê tởm. Họ đổ lên người tôi lời bịa đặt vô căn cứ, rồi cười nhạo, xem tôi như thú vui tiêu khiển.
Họ thấy thích thú mỗi lần tôi lâm vào hoàn cảnh khó xử. Với họ, mọi thứ là trò đùa. Nhưng, tôi cảm thấy bản thân bị xúc phạm nặng nề, lòng tự trong không đáng một xu. Đó là tra tấn, là bạo lực học đường, dù tôi chưa bao giờ bị đánh, nặng nhất cũng chỉ huých vai mỗi lần lướt qua nhau.
Nếu tức giận, hãy bày tỏ
Nhiều lần, tôi yêu cầu họ dừng lại trò đùa quá trớn, nhưng họ đáp lại bằng cái nhìn phớt lờ, không quan tâm. Tôi phải chịu đựng sự giày vò hơn một năm, đến khi, một thành viên nhóm tình nguyện SOS can thiệp, mọi thứ mới lắng xuống.
Nhờ đó, tôi biết đến sự tồn tại của nhóm chuyên giải quyết các vấn đề rắc rối trong trường học. Một ngày, tôi tham gia buổi tư vấn nhóm tổ chức. Tại đây, những rắc rối tôi gặp phải được đưa ra thảo luận. Tôi nhớ, một trong số người có mặt tại buổi tư vấn đã nói: “Đừng kìm nén, tôi muốn bạn bùng nổ. Bạn cứ thể hiện sự tức giận bằng cách bạn cảm thấy thoải mái, thậm chí hét to lên”.
Người bạn đó nói đúng. Tôi đã câm lặng chịu đựng hơn một năm và tôi nhận lại được những gì? Tinh thần của tôi bị xuống cấp trầm trọng, cảm giác như nuôi mối mọt, từng ngày qua đi ăn tàn phá hại tâm hồn. Những người bạn từng thân thiết như anh em, bỗng dưng quay ngoắt 360 độ, đối xử tồi tệ với tôi.
Mọi thứ sụp đổ. Việc hàng ngày đến trường trở thành nỗi ám ảnh. Tôi sợ đối mặt với bạn học, với mọi người trong trường. Tôi cô lập mình trong vỏ kén, một mình chịu đựng tất cả mà không dám nói với thầy cô, bố mẹ. Bởi lẽ, tôi sợ mang thêm một số biệt danh khác như “đồ mách lẻo”, “kẻ phản bội”…
Nhưng, sau những lời của người bạn trong nhóm SOS, tôi biết mình phạm sai lầm. Sự nhu nhược của tôi tạo điều kiện cho những kẻ bắt nạt được nước lấn tới, không sợ tôi có hành động phản kháng gây tổn hại tới chúng. Bọn họ biến tôi thành công cụ để nổi tiếng, mà không mảy may quan tâm, tôi bị tổn thương ra sao.
Tôi biết, không phải tất cả mọi người đều quay lưng lại với tôi. Nhiều bạn học hiểu rõ sự việc, muốn hỗ trợ. Nhưng làm sao họ có thể giúp đỡ khi người trong cuộc không đưa tay ra cầu cứu, lên tiếng tự bảo vệ mình? Thay vì cầu mong ông Trời hé mắt nhìn, tôi phải hành động ngăn chặn bạo lực tinh thần đang xảy ra với bản thân và nhiều người khác.
Mọi việc đều có cách giải quyết
Dù ở thời điểm tuyệt vọng nhất, tôi chưa bao giờ suy nghĩ đến cái chết. Tôi được dạy rằng, mọi chuyện tồi tệ đến đâu đều có cách giải quyết. Tự tử không phải là giải pháp đối phó bắt nạt. Bạn đừng trông chờ việc những kẻ bắt nạt sẽ suy sụp, hối hận khi nhận được tin “trò đùa” của họ vừa chạy trốn sang thế giới khác. Việc bạn lựa chọn ra đi giống như việc bạn cầm một con dao sắc cứa vào trái tim bố mẹ người thân, những người yêu quý bạn thật lòng.
Tôi cũng không muốn chuyển trường vì nếu tiếp tục bị bắt nạt thì tôi sẽ chuyển đi đâu? Thà rằng, tôi nói chuyện với người lớn và nhận danh “kẻ mách lẻo”, còn hơn thấy vẻ đắc chí của lũ bạn. Tuy vẫn lo âu, trầm cảm, nhưng cảm giác được trò chuyện, được chia sẻ và có cơ hội được giúp đỡ người khác cùng cảnh ngộ thật tốt.
Từ một đứa bị bắt nạt, một đứa thậm chí từng nghĩ bản thân vô dụng, tôi đủ khả năng vượt qua bóng ma quá khứ và giúp đỡ nhiều người. Từ chỗ ác cảm, dị ứng mỗi khi nghe thấy những từ liên quan đến chủ đề đồng tính, tôi trở thành tư vấn viên cho anh – một người đồng tính.
Tôi và anh không gặp mặt trực tiếp, chỉ liên lạc qua tin nhắn trong suốt một năm. Tôi cố gắng nhắn cho anh những lời khuyên chân thành, lời động viên kịp thời nhất, như sự tận tâm tôi từng nhận được trước đó.
Cuối cùng, vượt qua bốn năm bị bắt nạt, các vấn đề gia đình và bệnh tật, anh công khai giới tính thật trong trạng thái tinh thần tốt nhất. Đồng thời, nhờ anh, tôi thoát khỏi nỗi ám ảnh đồng tính. Họ bình thường, không đáng bị kì thị, chối bỏ.
Cuộc sống của tôi thực sự bắt đầu. Tôi biết ơn ngôi trường tôi theo học tẩy chay bạo lực học đường dưới mọi hình thức. Mọi người từ lãnh đạo nhà trường, giáo viên, các thành viên SOS đến bạn bè tốt của tôi đều giúp tôi vượt qua khó khăn ban đầu.
Giờ đây, nhóm tình nguyện SOS lớn mạnh hơn xưa và tôi trở thành thành viên phụ trách nhóm nhỏ “Sticks và Stones: Phòng chống bắt nạt”. Các bạn học sinh tìm đến chúng tôi sẽ nhận được sự lắng nghe, tư vấn, chia sẻ kinh nghiệm, thậm chí, can thiệp nếu việc bắt nạt đi quá giới hạn. Bên cạnh đó, chúng tôi còn có nhiều nhóm nhỏ khác “Trầm cảm”, “Áp lực học tập”, “Giáo dục giới tính”, “Không kì thị đồng tính”…
Sau tất cả, tôi khuyên những ai đang và có dấu hiệu bị bắt nạt, đừng im lặng chịu đựng. Bạn phải lên tiếng đấu tranh cho quyền lợi bản thân. Chỉ khi bạn chịu cầu cứu, người khác mới có cơ hội giúp đỡ bạn.

Những tâm sự thật lòng khiến bạn hiểu người đồng tính hơn

Bạn Bom chia sẻ khi nghĩ đến việc công khai với ba mẹ, bạn đã chuẩn bị rất nhiều phương án, có thể sẽ bị ba mẹ mắng, chửi thậm chí đuổi khỏi nhà. Thế nhưng, ngoài sức tưởng tượng, ba đã nói với Bom: “Ơ, chuyện đấy là bình thường mà con. Ba không cần biết con yêu ai, làm gì. Ba chỉ cần biết con đang sống, đang cống hiến và đang hoàn thiện mình. Ba vẫn sẽ ủng hộ con đến cùng”. Khác với Bom, Thanh Tùng lúc mới đầu công khai, bố mẹ Tùng khóc rồi dằn vặt, Tùng thì nhốt mình trong phòng. Một tuần sau cảm thấy bí bách quá, bạn đã bỏ ra ngoài sống một mình và tự lập. Cũng gặp rất nhiều khó khăn nhưng sau dần bố mẹ cũng bắt đầu chấp nhận được.  

Ngày 17/5/2015 vừa qua, một sự kiện ý nghĩa đã diễn ra ở Hà Nội nhân kỉ niệm ngày Quốc tế Chống kì thị Người đồng tính, song tính và chuyển giới. Đây là một cơ hội ý nghĩa giúp cộng đồng người đồng tính, song tính và chuyển giới được là chính mình, để họ gặp gỡ, giao lưu và thể hiện bản thân.

Cùng nghe những trải lòng của cộng đồng LGBT để hiểu hơn về họ nhé.

Những tình huống dở khóc, dở cười

Đó là những câu chuyện mà hầu hết ai trong cộng đồng LGBT cũng từng gặp qua, trở thành kí ức, kỉ niệm mà có lẽ họ không bao giờ quên.

Bạn Lê Anh , Hà Tĩnh đã kể lại câu chuyện của mình. Trong một lần thi Quốc phòng tại trường, khi thầy giáo gọi tên thật của Yun, bạn ấy đi lên, nhưng thầy cáu bảo: “Tôi đã gọi đến lượt của anh chưa mà anh đã lên đây”Yun chia sẻ bạn đã gặp trường hợp này rất nhiều lần, sau khi đọc lại tên của mình, đưa một số giấy tờ, câu trả lời mà Yun nhận được là:“Tôi không thể ngờ rằng một thằng con trai lại đi thi hộ một đứa con gái”. Kết quả cuối cùng bạn ấy phải về xin giấy xác nhận của trường và đăng kí thi lại.


Yun
 cùng những người bạn của mình

Đây có thể là một kí ức buồn nhẹ với Lê Anh vì sự bất ngờ cũng như câu nói vô tình của người thầy giáo. Nhưng với Thoa có kỉ niệm lại trở thành niềm vui và động lực trong cuộc sống.

Bạn Thoa

“Có lần em đi xe buýt, mọi người trên xe xì xào “sao mà giống bê-đê thế…” đại khái là những câu nói rất khó nghe”. Mười phút sau có hai mẹ con bước lên nhưng người mẹ lại để quên ví ở quán ăn. Em rút ví ra nói:“Em sinh viên nghèo nhưng đủ tiền để trả cho hai mẹ con chị”. Trả xong thì chị kia nói: “Chị cứ ngỡ em là con trai”. Em trả lời thẳng thắn: “Em là con gái nhưng em thích con gái”.

Khi nói những câu ấy, Thoa cảm thấy rất thoải mái bởi được là chính mình, không giấu diếm, và chính câu nói sau cùng của người mẹ có tác động rất lớn đến Thoa“Chị không ngờ những người như em lại tốt đến thế, trong khi những người ngồi ở đây không ai làm gì cả”.

Dù bạn là ai trong thế giới này, bạn đều có quyền được là chính mình, chỉ cần sống có ích, sống lành mạnh thì những người xung quanh luôn sẵn sàng đón nhận bạn. Đó là thông điệp mà câu chuyện của Thoa đã mang đến cộng đồng LGBT.

Tâm sự tình yêu “Chúng mình sống với nhau được gần 4 năm rồi, nhưng đây là lần đầu tiên cả gia đình với 3 thành viên được đứng cạnh nhau trong một sự kiện lớn như thế này. Mình cảm thấy rất vui khi có được một gia đình hạnh phúc cho riêng mình” – cặp đôi Hải Yến – Thu Hương chia sẻ khi cùng bé Thịt Nướng tham gia sự kiện “BUBU Town”.
Gia đình cặp đôi Hải Yến – Thu Hương

Tình yêu mang đến sức mạnh lớn lao thay đổi con người, “Từ một con người không biết làm gì hết trở thành một người biết đến sự ngiệp. Có gục ngã. Rồi cũng vì người đó mà đứng lên” là tâm sự của bạn Mèo, Đắk Lắk

Bức ảnh của cặp đôi Nguyễn Hiền và Bi với nụ cười tươi tắn cùng những chia sẻ rất thật về tình yêu của mình thu hút ánh nhìn của người tham quan: “Yêu nhau lâu thì khó khăn là không tránh khỏi, nhiều lúc cũng chẳng phải khó khăn từ bên ngoài mà bản thân hai đứa cũng phát sinh nhiều việc. Cũng có đôi lần hai đứa cãi nhau tí thì chia tay. Cơ bản là cả hai đều phải cùng cố gắng để vượt qua.”
Bức ảnh về cặp đôi Nguyễn Hiên – Bi

Dường như đây là câu chuyện tình yêu của tất cả mọi người trên thế giới, những cung bậc cảm xúc: Yêu thương, giận hờn… “Họ – cộng đồng LGBT không có quá nhiều khác biệt so với chúng ta, thế tại sao lại phải kì thị họ?” câu nói ấy của bạn Phạm Quỳnh Trang cất lên khiến nhiều người suy ngẫm.

Đối mặt với gia đình

Đây có thể là điều khó khăn nhất với tất cả các bạn trong cộng đồng LGBT, để có thể đưa ra quyết định này hẳn mỗi người phải trăn trở rất nhiều.

Bạn Bom chia sẻ khi nghĩ đến việc công khai với ba mẹ, bạn đã chuẩn bị rất nhiều phương án, có thể sẽ bị ba mẹ mắng, chửi thậm chí đuổi khỏi nhà. Thế nhưng, ngoài sức tưởng tượng, ba đã nói với Bom: “Ơ, chuyện đấy là bình thường mà con. Ba không cần biết con yêu ai, làm gì. Ba chỉ cần biết con đang sống, đang cống hiến và đang hoàn thiện mình. Ba vẫn sẽ ủng hộ con đến cùng”.


Bom
 vui vẻ là chính mình khi chụp ảnh cùng bố

Khác với BomThanh Tùng lúc mới đầu công khai, bố mẹ Tùng khóc rồi dằn vặt, Tùng thì nhốt mình trong phòng. Một tuần sau cảm thấy bí bách quá, bạn đã bỏ ra ngoài sống một mình và tự lập. Cũng gặp rất nhiều khó khăn nhưng sau dần bố mẹ cũng bắt đầu chấp nhận được. Tùng cảm thấy cuộc sống của mình bây giờ rất thú vị và đáng sống.

Tự tin khi là chính mình

Trong một bức ảnh được triển lãm với chủ đề “Tôi là người Việt Nam”,bạn Trung Anh, Hà Nội có chia sẻ: “Hôm nay tôi đứng trên phố đông người. Tôi vẫn biết có những ánh nhìn kì thị, thiếu thiện cảm lướt qua tôi nhưng tôi không thấy cô đơn và buồn tủi. Tôi tự hào về bản thân mình, tôi tự hào là một người chuyển giới. Tôi thấy mình đẹp hơn bao giờ hết khi được SỐNG LÀ MÌNH”.
Trung Anh tự tin thể hiện mình trên phố

Đó không phải là tâm sự của riêng Trung Anh, rất nhiều bạn trẻ LGBT cảm thấy vui vẻ khi được sống với đúng giới tính của mình và được sinh hoạt như bao người khác. Thanh Tùng sau khi công khai giới tính với gia đình, giờ Tùng đã có một cuộc sống mới của riêng mình: “Tình yêu của tớ cũng được 6 năm rồi. Tớ cũng đang làm công việc mà tớ thích”.

Những tâm sự của các bạn trong cộng đồng LGBT là những trải nghiệm, những suy nghĩ mang cảm xúc riêng. Bởi tất cả mọi người trên thế giới đều bình đẳng, đều góp phần quan trọng tạo nên sự đa dạng của cuộc sống, chúng ta nên hiểu rõ hơn về họ để có thể mở rộng lòng, đón nhận họ như những người bình thường khác.

Khát vọng được là chính mình của người chuyển giới

‘Em muốn được phẫu thuật rồi cho em sống một giờ thôi em cũng chịu. Chỉ cần chết trong thân xác của một người phụ nữ’. Đây là tâm sự của một người chuyển giới từ nam sang nữ. 

Chuyển giới nam là một người sinh ra với cơ thể hoàn thiện là nam giới, nhưng luôn nghĩ và khát khao trở thành một người phụ nữ. Chính vì nghĩ mình là nữ nên họ ăn mặc đồ nữ, độn ngực, để tóc dài, và có cử chỉ điệu bộ như một người nữ. Có người tiến hành tiêm hóc môn và phẫu thuật, để có thân hình trùng khớp với tâm hồn phụ nữ của mình.
Khát khao được sống là chính mình của người chuyển giới rất mạnh mẽ. Mặc những định kiến, kỳ thị, phân biệt đối xử, thậm chí là bạo lực trong xã hội, người chuyển giới vẫn sống thật là chính mình. Nhiều người bị bạn bè bắt nạt, khinh bỉ thậm chí cô lập ở trường học, phải bỏ học. Họ đánh mất ước mơ trở thành kỹ sư, bác sĩ, hay luật sư khi còn rất trẻ. Nhiều người bị đánh đập, xích, nhốt bởi chính cha mẹ và gia đình, dẫn đến việc bỏ nhà đi bụi như một giải pháp giải thoát, trở thành trẻ em đường phố. Nhiều người không chịu được bạo lực, kỳ thị phải quyên sinh. Các nghiên cứu cho thấy tỉ lệ tự tử trong cộng đồng người chuyển giới rất cao, thậm chí cả chục lần so với tỉ lệ tự tử trung bình của dân số.
Nguoi chuyen gioi, chuyen gioi nu
 Ảnh minh họa
Có nhiều nguyên nhân khác nhau liên quan đến sự kỳ thị với người chuyển giới. Có lẽ, đầu tiên là do người Việt Nam quá tuân thủ những giá trị gọi là nam tính, nữ tính. Xã hội nho giáo mong đợi “nam phải ra nam, nữ phải ra nữ”, có nghĩa người đàn ông phải thể hiện được sự mạnh mẽ, ga lăng và xốc vác của giới nam; người phụ nữ phải thể hiện được sự dịu dàng, thu vén, và khéo léo của phái nữ. Chính vì vậy, khi người chuyển giới đi ngược lại khuôn mẫu giới này, họ vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của gia đình, xã hội và nhà trường.
Bên cạnh đó, nhiều người không hiểu, cho rằng chuyển giới là trào lưu, đua đòi và tập nhiễm của giới trẻ. Họ cổ vũ cho sự cấm đoán, ngăn cản và điều chỉnh buộc trẻ thể hiện đúng với giới tính sinh học của mình. Điều này thật ngây thơ vì không ai lại chịu đau đớn về thể xác do phải tiêm hóc môn và phẫu thuật, buồn tủi về tâm hồn do sự dè bỉu của xã hội, chỉ để theo phòng trào “chuyển giới hóa”. Hãy thử tưởng tượng phải tự chặt một ngón tay để theo phòng trào “tay thiếu ngón” thì có mấy người dám làm?
Tại sao, một người chỉ vì muốn sống là chính mình lại bị đối xử tàn tệ như vậy? Họ không làm hại ai, không trộm cắp của ai, và không đe dọa sự phát triển của ai, mà sao bị hắt hủi và xa lánh? Phải chăng, sống thật là mình trở nên khó được chấp nhận trong xã hội Việt Nam đến vậy?
Nguoi chuyen gioi, chuyen gioi nu
 Ảnh minh họa
Tại sao những quan chức tham nhũng, lợi dụng chức quyền, và sơ hở của pháp luật để thu vén quyền lợi riêng tư, không bị xã hội, gia đình và trường học kỳ thị hoặc lên án? Họ dùng thu nhập bất chính sống phè phỡn trong nhà cao cửa rộng, đi xe sang và gửi con đi du học nhưng vẫn được kính trọng. Phải chăng, việc thể hiện giới không theo chuẩn mực gây hại cho những người xung quanh, cho gia đình và xã hội hơn những kẽ tham nhũng, đục khoét của công?
Tại sao những người bán thực phẩm bẩn, ngâm hóa chất gây ung thư và bệnh tật cho nhân dân không bị kỳ thị hoặc lên án? Họ đầu độc khách hàng, những người nuôi sống gia đình mình, mà vẫn sống nhởn nhơ. Phải chăng hành vi độn ngực, để tóc dài của người chuyển giới nguy hại hơn sự hủy hoại nòi giống dân tộc của những kẻ vì lợi ích riêng và hy sinh sức khỏe của cộng đồng?
Dường như xã hội đang có sự đảo ngược về giá trị. Những người chuyển giới chỉ muốn sống thật với con người mình thì bị kỳ thị và phân biệt đối xử. Những kẻ lừa dối, đục khoét và gây hại cho cộng đồng thì vẫn sống nhởn nhơ, thậm chí được đối xử thành kính. Đã đến lúc chúng ta cần lấy giá trị nhân bản, nhân quyền và công lý để bày tỏ thái độ của mình. Đừng chỉ vì khác biệt với khuôn mẫu định sẵn mà đối xử bất công với người chuyển giới