[Truyện đồng tính nam] Bản tình ca mùa đông

Bản tình ca mùa đông!!!

Lạnh quá, cái lạnh của miền tây nguyên. Đã là tháng mười một rồi, những cơn gió lạnh như lùa vào tấm áo mỏng của linh. Lạnh, Linh lạnh lắm, nhưng nó không mặc áo khoác, nó muốn so sánh xem cái lạnh gia thịt và cái lạnh tâm hồn cái nào đau hơn. Mà cũng không cần so sánh Linh cũng đã biết rõ câu trả lời.

20/11/2006.

“ Sơn, tớ yêu cậu”. Linh đã lấy hết cam đảm nói ra, cậu không thể chịu nổi nữa, dù biết rằng sống trong vô vọng, dù biết rằng nói ra sẽ mất tất cả. Nhưng phải nói, đúng, phải nói!. Linh đứng lặng nhìn Sơn, cậu hẹn Sơn ra đây, ngay cây cầu hoang này chỉ để làm điều đó, cậu muốn nói với Sơn từ lâu, lâu lắm rồi.

Khóc, không được khóc. Sơn đã từ chối, cậu ấy có cái lí của cậu ấy. Mà rốt cục cậu ấy đúng cơ mà. Lạnh, từ đó Linh không còn mặc áo khoác nữa. Sơn tránh mặt cậu, mỗi chiều mùa đông cậu lại ra cây cầu này, ngồi tựa lên lan can, nhớ về sơn, nhớ về người bạn của cậu. Sơn không thân thiết với cậu, nên việc Sơn và cậu không nói chuyện, không hỏi han nhau trong lớp nữa cũng chẳng ai nhận ra cả. Chỉ một người đau, đau lắm Sơn có biết không???

Nhưng mà cái gì cũng phải để cho nó trôi qua, Linh tự hứa với mình sẽ mãi quên, sẽ cố quên và nhất quyết phải quên. Đúng vậy, nhớ làm gì một mối tình đơn phương, nhớ làm gì cái lạnh, nhớ làm gì cái miền quê hẻo lánh này. Sơn chỉ là một người bước ngang qua đời linh, chào hỏi xã giao rồi bước nhanh qua không hơn không kém…

20/11/2007

Đã một năm trôi qua rồi sao??? Linh vẫn bước trên cây cầu hoang ngày nào. Cầu vẫn thế cũ kĩ như nó của một năm trước, cái lạnh vẫn thế, lạnh đến nỗi những chiếc lá phong dù đã nhuốm một màu đỏ ấm nồng vẫn phải run lên từng hồi. Còn Linh, cậu có lạnh không?
Sài gòn nắng và nóng, cậu đã ở sài gòn được mấy tháng rồi, đời sinh viên không như cậu nghĩ, nó có sự tủi nhục của những đứa con nhà nghèo như cậu. Hằn lên những đồng tiền đóng học phí là mồ hôi và nước mắt của cha mẹ, và nó vẽ lên trong mắt đứa em của Linh là một tương lai tươi sáng của một nhân viên ngân hàng giàu có mà nó tự hào gọi là anh.
Còn Linh có gì và đã làm gì, bảo cố quên mà sao vẫn nhớ, bảo cố bỏ qua mà sao người qua đường đó lại cứ ám ảnh Linh mãi. Có lẽ chưa đủ liều, có lẽ chưa có tình yêu mới nên cậu chưa thể quên được người yêu cũ. Linh tự dối lòng mình rà như vậy. uhm! Thì có thể nó là như vậy thật thì sao? Biết đâu đấy.

Gió lạnh thì lạnh thật, nhưng vẫn có nắng, cái nắng lạ lùng của xứ coffee, nắng nhưng không ấm áp, như ánh mắt và nụ cười của một ai kia? Cười đó nhưng sao lạnh lẽo và cô đơn quá. Linh biết sơn đã đi xa, xa lắm, Sơn đi du học rồi. Nhà Sơn khác, nhà cậu khác, đời Sơn khác, và trong cuộc đời đó cậu không hề dù chỉ là một người ngang qua đường mà thôi.

20/11/2008.

Đã là năm hai đại học, sài gòn tạo cho Linh thành một con người bon chen và vị kỷ. Linh đau đớn, linh dằn vặt, cậu đã và đang sa ngã. Năm 2 đại học cậu đã trải đời đủ để viết cả một cuốn tiểu thuyết về những gì đen tối nhất của một sài gòn nắng nóng và hào nhoáng, những ngày về quê như thế này cậu lại thèm khát cái lạnh. Cậu muốn ngồi co ro bên gốc cây phong năm nào. Cậu muốn cái lạnh có thể làm dịu bớt con tim nóng hổi khao khát yêu và khao khát được yêu của cậu.

Có lẽ cậu đã nhầm, cậu có thể yêu người khác, lên giường với người khác, trao sự trong trắng cho người khác mà thậm chí cậu còn không biết tên biết tuổi. Cậu đánh đổi lấy vài đồng bạc lẻ để có thể đóng học phí đúng hạn, cậu đớn lòng với những trang giáo án được làm ra với công việc ô nhục. Nhưng cậu cố, cậu sẽ cố vì ba mẹ, vì em, và vì cái vùng quê nghèo này.

Cậu ngồi lên thành cầu, nước suối vẫn trong như ngày nào, tựa hồ như chưa hề có tí đất cát nào được cuốn theo dòng nước này cả. Nước suối chảy xuống từ núi ngọc lĩnh, nước là kết tinh của khí trời. Cơ hồ như nó là ngọc của vùng đất này vậy. Linh định lấy nước lau mặt, nhưng ngay khi vừa chạm xuống nước cậu liền rụt tay lại. Không phải bởi nước lạnh mà tại bởi cậu thấy quá nhục nhã, nước dù có qua trăm ngàn thác ghềnh, chảy xuống từ rừng núi thâm u nhưng nước vẫn trong. Nhưng còn cậu thì sao, cậu đã như dòng suối nhỏ chảy ra sông lớn vẩn đục bởi chính dòng sống rộng, và đen ngòm và bốc mùi hôi thối ở nơi chỉ có nắng chứ chưa bao giờ có lạnh. Cậu thẹn, cậu tự sỷ vả bản thân, cậu lặng nhìn dòng nước, nhưng rồi sao? Cậu vẫn phải sống, vẫn phải có tiền đóng học phí, mà học phí trường cậu thì đâu phải dễ chịu gì, đời nó thế thôi Linh à! Biết nhục thì mày cũng hãy cứ để tạm đó, biết đau thì đau cho trót. Chỉ có việc đó mới giúp mày có đủ tiền mà thôi… và còn em mày nữa. Sang năm nó cũng vào cấp 3 rồi, mày là anh lớn mà, mày có biết không Linh?

Cậu nhớ một nụ cười, cậu nhớ một dọng nói, 2 năm rồi sao nó vẫn chưa tha cho mình. Linh không giận ai hết, cậu lấy quyền gì mà giận cơ chứ? Cậu chỉ mệt mỏi với chính mình khi con tim không đặt đúng chỗ, mệt mỏi khi nghĩ đến ngày mai. Ừ thì ngày mai trời sài gòn lại nóng. Biết ở phương xa có khi nào Sơn có thấy nóng hay không?

20/11/2009

Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng cậu đến cây cầu này, cậu sắp ra trường rồi. Cậu sắp đổi đời cho cha mẹ mình, cho đứa em thơ ngây của mình.

Cậu quen được con gái của giám đốc một ngân hàng danh giá nhất nhì thành phố. Cậu là thằng hèn, là đứa chỉ biết núp váy bạn gái mà sau này là núp váy vợ. Thì có sao nào, còn gì để xấu hơn để nói về cậu nữa không? Chắc là còn nhiều lắm nếu họ biết cậu đã đi qua đời sinh viên nghèo như thế nào? Nhiều đứa bạn cậu cũng nghèo nhưng tụi nó trong sạch, cậu không đổ lỗi cho hoàn cảnh. Chính cậu làm nhơ nhớp tấm thân này mà thôi. Lấy cái nghèo ra biện hộ thì cậu chỉ là một thằng hèn. Cậu đã khác cậu của một năm trước, khác rất nhiều rồi.

Và cậu không muốn em mình vì nghèo mà phải hèn nữa. Cậu không muốn con cậu như cậu có thể vì nghèo mà phải đớn đau nữa. Có lẽ chúng nó sẽ là những công tử đại gia ăn chơi trác tán như những kẻ mà cậu vẫn phải phục vụ hằng ngày, nhưng thà như thế còn hơn. Mà cậu tin là con cậu sẽ không thể nào là hạng người đó được.

Mưa! Cơn mưa trái mùa kì lạ, mà càng mưa thì càng lạnh, Linh vẫn đứng trên cầu. Mưa thì sao? Lạnh thì sao? Chỉ một lần này nữa thôi, chào mày nhé dòng suối nhỏ, chào mày nhé cây cầu hoang, chào mày nhé đỉnh Ngọc Linh hùng vĩ, núi cứ hùng vĩ như núi vốn có, còn tôi chỉ cần sống, chỉ cần người thân tôi được hạnh phúc.

Không biết nước mưa hay nước mắt cậu, giờ cậu lại nhớ đến Sơn, Sơn thích màu xanh lam lắm, cậu nhớ gặp Sơn lần đầu tiên nhờ vào cây dù màu xanh lam đó, hai đứa cố chui rúc trong cái dù để cố đợi cầu vồng hiện lên nối đỉnh Ngọc Linh trác tử với cánh đồng bên dưới, mọi người kể nó đẹp lắm. Mà nó đẹp thật phải không Sơn?

Linh quay lại, một cái dù xanh lam nằm ngay dưới gốc cây phong giờ đã trụi hẳn lá! Sơn ở gần đây thôi, cậu có thể ngửi thấy mùi của Sơn, cây dù lăn nhẹ lăn nhẹ rồi chạm vào chân cầu. Nhưng xa, mãi xa rồi Sơn ơi! Linh rẽ vào lối khác, liệu đến khi nào Sơn có coi Linh không chỉ là người qua đường?

[Truyện đồng tính nam] Trắng Và Đen

Dưới tán hoa anh đào nở rộ, trong những cơn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua và trên thảm cỏ mượt mà xanh rì thỉnh thoảng lại rộn lên những tiếng cười vui vẻ của những đứa bé .Một khung cảnh thanh bình .

_Này Kuro-chan , lớn lên cậu sẽ làm gì?

_Tớ á ? -Cậu bé có mái tóc đen nhánh giật mình quay lại – Tớ không nói đâu
!!
_Này, có gì đâu .Chúng ta là bạn thân mà !- Cậu bé đó cười, một nụ cười thánh thiện như thiên sứ.

_Tớ muốn… mãi mãi… ở bên cậu ….! -Nói rồi Kuroki đỏ mặt quay đi.

_Được rồi! He he…….cậu làm “cô dâu” của tớ nhé..!!

_Hả?…!!!!Cậu nói gì cơ Shiro-kun…!

Đứng dậy .

Chạy .

Rượt đuổi .

Màn rượt đuổi của trẻ thơ bắt đầu . Bánh xe số phận bắt đầu dịch chuyển .Mọi thứ xoay vòng, quay đều .

_Tớ bắt được “cô dâu” của tớ rồi.!!

Cậu bé tóc bạch kim chạy đến ôm chặt Kuroki rồi ngã nhào xuống bãi cỏ xanh mướt và cười giòn giã.

_Được rồi mà Shiro-kun !!!

_Cậu đồng ý ko?

Vừa nói, cậu bé tóc bạch kim-Shiroki , vừa nhìn Kuroki bằng một cặp mắt trìu mến.
_Ừm!!

Kuroki lắp bắp nói ,mặt đỏ lên rồi khẽ quay mặt qua chỗ khác .

_Cậu hứa rồi nhé . Chúng ta mãi mãi bên nhau!!Nhé..!

Nói rồi Shiroki đứng phắt dậy, chạy đi và nói với theo:

_Kuro-chan!! Đuổi theo tớ nào!!!

Hoa rơi , gió cuốn , tiếng cười…tất cả mọi thứ hoà lẫn vào nhau .

Lời hứa in sâu trong trái tim của tuổi thơ .

Thời gian cứ trôi.

Liệu mọi thứ có thể vận động đều bên vòng quay của thời gian không?

Đó là một câu hỏi không mấy ai có thể trả lời rõ được.

Hai chú bé cứ mãi vui bên nhau . Chúng không hề nghĩ đến điều gì khác. Trong lòng chúng bấy giờ có lẽ chỉ có lời hứa “mãi mãi bên nhau” mà không biết rằng sẽ có nhiều thứ ngoài mong muốn đang chờ đợi ở phía trước.

…….. .Một bánh răng bắt đầu trật khớp……..

Đó là một ngày mưa tầm tã .

Từng hạt mưa thi nhau rơi xuống mặt đường. Âm thanh của những bong bóng nước nổi lên rồi vỡ tan cứ vang dần .

Những đám mây cứ xếp thành từng lớp dày đặc và xám xịt .

Mưa mãi .

Ở một góc phố , một chiếc xe taxi đang dầm mình trong những hạt mưa nặng nề .Bên trong xe là một gia đình nhỏ với người bố đang chăm chú đọc tờ báo ,người mẹ bận xếp lại đồ đạc cho gọn .Cạnh đó là chú bé tóc bạch kim đang hướng đôi mắt ra ngoài màn mưa . Ánh mắt của cậu mang một mỗi buồn xa xăm .Một cái gì đó như vẻ hụt hẫng hiện lên khuôn mặt thiên thần .

Bánh xe vẫn lăn dài .

_SHIROKI !!!

Một giọng nói hét lên , gọi to tên của chú bé đang ngồi trong xe .

Kuroki chạy theo chiếc xe , bàn tay nhỏ bé của cậu với với theo như muốn nắm lấy một thứ gì đó không thể chạm tới .Khuôn mặt cậu mang một vẻ đau đớn như thể mất đi một vật rất quý giá .

Trước khi gục ngã vào màn đêm tăm tối ,trong mắt Kuroki là gương mặt buồn mênh mang của người mà cậu hứa sẽ ở bên cạnh mãi mãi .

Mưa vẫn tiếp tục rơi .

***

Trong đầu nó là những kí ức mờ ảo cứ lặp đi lặp lại nhiều lần .Có khi là cảnh đùa giỡn với một ai đó ,có lúc lại là một màn mưa dày đặc .Những lúc như vậy , đầu nó đau buốt như thể bị những cây kim nhọn đâm vào .Nhức và nhói từng chập .

I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to childhood
To days I still recall

Đôi mắt nó tối lại khi giai điệu của bài hát Forever vang lên .Nó cảm nhận được có một cái gì đó rất thân thương trong ca từ nhưng khi nó cố nhớ thì đầu nó cứ ong lên từng hồi .Kết quả là nó càng cảm thấy mệt mỏi hơn nữa .

Oh how happy I was then
There was no sorrow there was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes

Ngoài trời mưa bắt đầu rơi ,lại cảnh tượng vẫn thoắt ẩn hiện trong dòng kí ức rời rạc của nó .Càng ngày nó càng ghét mưa .

I’m still there everywhere
I’m the dust in the wind
I’m the star in the northern sky
I never stayed anywhere
I’m the wind in the trees
Would you wait for me forever ?

“Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau .”

Một câu nói thoáng vọng lên trong tâm trí nó . Đó là một âm điệu buồn .Lồng ngực nó như thắt lại ,trái tim đập liên hồi và nhói đau .Hình như nó vừa nhớ ra một điều gì đó .Một hình ảnh . Đó là một cậu bé có màu tóc bạch kim rạng rỡ . Tay nó ôm lấy đầu ,miệng khẽ rên vì đau đớn . Đó là ai ?

Nó tự hỏi trước khi chìm vào giấc ngủ .

Would you wait for me forever ?

“Là ai ?

Ai đang cười với nó ?

Chờ đợi sao ?

Mãi mãi ?

Người là ai mà lại cười với nó buồn bã như vậy ?

Cậu là ai ? ”

Nó choàng tỉnh khỏi cơn mộng mị .Tâm trí nó bỗng dưng mang một nỗi buồn khó hiểu .Cảm giác vừa để vuột mất một điều quan trọng .Nhưng điều quan trọng đó là gì thì nó chịu ,không thể biết được .Nó bắt đầu tìm kiếm những thứ có màu bạch kim .Màu sắc duy nhất mà nó cảm thấy thân thương và chứa đựng bí mật của những mảnh kí ức rời rạc cứ chắp vá từng hồi .

Một chiếc đồng hồ màu bạc được đeo vào tay .Một chiếc áo sơ mi trắng và được mặc vào cẩn thận . Đôi giày trắng tinh cũng được xỏ vào chân .

Còn gì nữa không nhỉ ?

Nó tự nhìn vào gương rồi xoay vài vòng để kiểm tra xem cái gì sai sót trên người không .Chỉ còn mái tóc , đôi mắt , cà vạt và quần tây âu là màu đen .Hai màu đen trắng xen lẫn vào nhau .Nó gọi đây là trang phục để tang .Tang của ai , tang cho ai ?Nó cũng không lí giải được .Có lẽ là tiễn biệt phần kí ức mơ hồ mà nó vẫn thấy .

Kuroki là tên của nó .

Cái tên mang màu đen tuyền như chính con người nó .

Cái tên đen tối như dòng kí ức của chính nó .

Nó cảm thấy sờ sợ màu đen .Nếu trên người nó chỉ có độc một màu đen thì nó có cảm giác như đang rơi vào một hố đen tăm tối không bao giờ có thể thoát được .Màu trắng ,màu bạch kim ,hoặc một màu gì đó có thể phá tan cái u uất của đen tối .Nó cần những màu đó .Nhưng màu trắng vẫn thường sử dụng nhất .

Bố mẹ thường chú ý đến tâm trạng của nó .

Nó nhớ mang máng là có lần mẹ nó nhắc đến một cơn bệnh đã từng suýt cướp đi cuộc sống của nó ,và khi đó , bố nó vội ra hiệu cho mẹ nó im lặng rồi ôm chặt lấy đôi vai của bà .

Hình như cơn bệnh đó có liên quan đến mưa và liên quan đến phần tăm tối đang ẩn chứa trong tâm hồn nó .

Nhiều lúc nó tò mò hỏi thì bố nó lại lảng sang chuyện khác .Như thể không muốn nó nhớ lại điều đó .Dần dần rồi nó cũng không buồn hỏi nữa .Cứ sống một cuộc sống mờ ảo với những cơn đau đầu kéo dài suốt những ngày mưa .

Hiện giờ nó đã 23 tuổi . Đã đi làm và cũng có những cuộc tình ngắn dài khác nhau .

Mỗi khi nó cười ,một giọng nói lại vang lên trong đầu nó .

Rồi nó lại ghét phải cười .

Từ một cậu bé luôn tươi cười trong những bức ảnh gia đình ,nó trở thành một người đàn ông lạnh lùng .Như một màn đêm dày nhất đến nỗi ánh mặt trời không thể xuyên thủng .Cuộc sống hằng ngày trôi qua với những viên thuốc giảm đau và những câu hỏi không ai giải đáp .

Trầm lặng .

***

Anh hướng ánh mắt vào màn mưa .

Cũng một ngày như thế này ,anh đã bỏ lại người thân yêu nhất của mình và cùng gia đình đi đến một nơi thật xa .Một nơi sẽ đem lại hạnh phúc và mọi điều tốt đẹp nhất cho anh theo như lời bố anh hào hứng nói và cái gật đầu đồng ý của mẹ .

Khẽ đưa tay ra ban công hứng lấy những giọt mưa .Cái lạnh lẽo của mưa thấm dần vào làn da và chảy dài xuống khuỷu tay .Tất cả kỉ niệm lại đến với anh ,thật dịu êm , rồi lại vụt bay như những cơn gió chao mình trong mưa .Trái tim anh lại cảm thấy nhói đau .Anh vẩy tay ,những giọt nước tan thành những hạt nhỏ hơn nữa .Với tay lấy cây đàn violon , anh kéo lên những giai điệu và hát lên những ca từ bài hát Forever .

Nơi anh đã đến cùng gia đình đã trui rèn anh trở thành một nghệ sĩ .Người mà luôn có sự hào nhoáng và hào hoa vây quanh .Ai đó nhìn vào cũng sẽ trầm trộ thán phục và mơ ước có được những thứ đó .Nhưng với anh , đó là một cái lồng kiên cố đã giam linh hồn của anh .

Giọng ca của anh trầm ,nỗi đau đớn ẩn hiện trong từng điệu nhạc .

Mưa phụ hoạ .

Bài ca tang lễ của tình yêu .

Mái tóc bạch kim loà xoà trên trán , đôi mắt đăm chiêu và mang một nỗi buồn rười rượi .

Anh đã tìm kiếm , đã đến những nơi trong dòng kỉ niệm của mình ,chỉ để tìm kiếm người mà anh đã hứa sẽ ở bên cạnh .Không có liên lạc ,không có vết tích .Tất cả đã trôi dần theo vết bánh xe trong màn mưa đêm đó .

Không nản lòng ,anh tiếp tục hát .Trở thành một người được mọi người hâm mộ .Biết đâu có một nơi nào đó ,người anh tìm kiếm sẽ nhận ra anh .

Cho dù đó là một cơ hội rất mong manh .

Oh how happy I was then
There was no sorrow there was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes

Mặc dù không muốn nhưng cổ họng anh cứ nghẹn lại . Đã một thời gian dài trôi qua nhưng anh vẫn không thể quên đi hình ảnh và lời hứa của cậu bé tóc đen đó . Đó là một kỉ niệm tuyệt đẹp mà anh đã từng có và đã từng đánh mất .Nỗi dằn vặt khiến anh không bao giờ có được một giấc ngủ ngon .Những người biết chuyện chỉ khuyên anh nên quên đi cuộc tình con nít đó và mau chóng tìm kiếm một cuộc tình hạnh phúc .Một cuộc tình trẻ con như thể sẽ khiến con đường công danh của anh sụp đổ và anh sẽ được mọi người biết đến với tư cách như một thằng đồng tính theo đuổi một thứ vô vọng .

Anh mặc kệ tất cả .

Đây là tình yêu .

Tình yêu thì có phụ thuộc gì tuổi tác và giới tính .

Tự do và phóng khoáng .

Đó mới là tình yêu .

Kế bên căn hộ nơi anh ở ,cũng có một cậu bé tóc đen với đôi mắt xanh buồn thẳm nhìn vào màn mưa như thế .Hình như cậu bé vừa chuyển về đây từ mùa đông và ở với bà ngoại .Anh cảm thấy cậu bé này cũng có một tâm sự gì đó ,cứ nhìn cử chỉ đưa tay ra hứng mưa như anh đã làm lúc nãy là đủ biết .Có lẽ đây là nỗi đồng cảm của những người đồng cảnh ngộ .

Tiếng đàn violon nhẹ nhàng vang lên những giai điệu cuối rồi lại trả không gian về với những tiếng mưa .

Cậu bé thoáng quay sang nhìn anh rồi lại cất tiếng ca của mình nối tiếp theo làn mưa tí tách bên ban công .

Hoa mưa rơi mãi trên bầu trời xanh
Tình yêu của em cũng như những cánh hoa mưa
Mãi rơi
Mãi tìm kiếm trong vô vọng
Đi về đâu ?
Bay về đâu ?
Hoà vào mặt đất
Tan vào cơn gió
Em tìm kiếm anh trong nỗi nhớ mong sâu thẳm
Tìm kiếm một tình yêu trong từng cơn đau nhói tâm can

Giọng hát của cậu bé trong và cũng mang một nỗi buồn nhẹ nhàng như thể một thiên sứ đang tiễn đưa linh hồn về với ánh sáng .Về với một nơi không còn đau buồn và nhớ mong .Một nơi thanh thản .

Chờ cậu bé kết thúc bài hát anh mới buông một câu chào xã giao .

_Chào em .

_Chào anh .

Cả hai lại nhìn vào những giọt mưa .

_Bài hát đó do em sáng tác à ?

_Của mẹ em .

_Mẹ em là nhạc sĩ ?

Nhìn thấy gương mặt thoáng bất ngờ của anh ,cậu bé cười nhẹ nhàng .

_Không .

Im lặng .Tiếng mưa dần vơi bớt . Anh nhìn cậu bé chăm chú và chống cằm suy nghĩ .Tại sao cậu bé lại buồn như thế ? Hay đang phải tìm kiếm hoặc chờ đợi tình yêu như anh ? Nghĩ đến đấy , anh bật cười vì cái suy nghĩ ngốc nghếch của mình .Cậu bé này vẫn còn nhỏ ,nhất định không gặp phải cảnh éo le như anh đâu .Nỗi buồn thoáng chốc tan biến theo tiếng cười .

_ Tại sao em lại hứng mưa ?

Anh hỏi một câu rõ là ngốc ,chính anh cũng thế thì người ta có làm vậy cũng việc gì phải hỏi .

_Tại sao anh lại hứng mưa ? –Nó hỏi ngược lại .

_Anh đang tìm kiếm một người .

_Người yêu của anh ?

_Là người anh yêu .

_Chị ấy chắc rất hạnh phúc khi biết anh đã tìm kiếm .

_Không phải là “chị” .

Hắn vuốt đám tóc đang loà xoà trước mặt rồi khẽ mỉm cười trước thái độ bất ngờ của nó .

_Thế anh yêu một người lớn tuổi hơn ?

_Là một chàng trai .

….
Cậu bé cảm thấy lồng ngực mình như bị thắt lại .Hình ảnh về người nói yêu cậu hiện rõ trong tâm trí . Đó là một anh chàng hơn cậu 1 tuổi có mái tóc ngắn dựng lên nhờ đám keo xịt tóc .Một anh chàng có mái tóc nâu và đôi mắt cũng màu nâu .Là một người mà cậu luôn dằn vặt trong tâm can .Hoá ra anh cũng có một nỗi niềm như cậu .

_Em ngại à ? –Anh cười lớn rồi lại trầm xuống . – Cũng phải ,ai cũng sẽ thế khi nghe thấy một điều bất bình thường như vậy.Nhưng anh không ngại và cũng không cần phải giấu .Vì đó là tình yêu .

_Không phải thế … chỉ là – Cậu bé hơi trầm ngâm – Có lẽ em cũng như anh .Suy nghĩ và chờ đợi .

_Ừ ,suy nghĩ và tìm kiếm như anh hoặc chờ đợi như em .Cả hai đều khiến người ta phải đau buồn .

Mưa đã tạnh ,chỉ còn vài hạt vẫn lất phất như tiếc nuối .Hơi nước hòa trong không khí một mùi đặc trưng .

_Em tên gì thế ?

_Sapphire .

_Đá lam ngọc à ? Rất hợp với em .

Cậu bé cười lấy lệ .

_Anh là Shiroki .Rất vui khi biết em .

_Anh không giống như lời mọi người đồn đãi nhỉ ?

_Đồn thế nào ?

_Một ca sĩ hào hoa thay tình như thay áo .

_Em biết anh à ?

_Qua hình ảnh và lời đồn .

_Chỉ là lời đồn thôi .

_Ừ .

Cuộc nói chuyện giữa anh và cậu bé bắt đầu và kết thúc bằng một nỗi buồn .Cả hai lại cùng im lặng nhìn vào bầu trời sau cơn mưa .Màu xanh trong vắt và thanh bình .Màu xám của mây tan biến và được thế vào màu trắng . Ở một góc trời , ánh sáng mặt trời chiếu xiên qua lớp hơi nước ,tạo thành cầu vồng .

Một dải màu trải dài trên nền trời như thể là một tia hy vọng được đốt cháy lên sau chuỗi đau khổ và chờ đợi trong vô vọng .

Anh ngắm nhìn cầu vồng .

Ở một nơi nào đó ,nó cũng đang ngước nhìn như vậy .

***

Mùa hè kéo theo cái khí hậu nóng bực và những cơn mưa vô tình .Vội vàng buông xuống rồi lại mau chóng tan đi .

Nó đã gặp được một người con gái định mệnh theo như lời mẹ nó ca ngợi .

Là một người con gái có mái tóc dài đen bóng và một nụ cười hiền lành .Nó cảm thấy có đôi chút thân quen từ nụ cười kia ,nhưng sao màu tóc lại không là bạch kim nhỉ ?Nó thắc mắc .Màu bạch kim ,màu trắng đã ám ảnh tâm trí nó .Thế giới muôn màu đối với mọi người và duy chỉ có màu trắng đen xen kẽ nhau trong tư duy của nó .Màu của tang lễ .

Nó đã cười đôi chút .Âm thanh trong trẻo của người con gái này đã làm nó dần quên đi âm điệu buồn bã đã luôn lẩn quẩn trong trí óc .Những mảnh kí ức rời rác mà nó từng có đã không còn xuất hiện nữa .Những cơn đau đầu và những viên thuốc giảm đau dần được thay thế bằng những nụ hôn và những đam mê thể xác . Đối với nó thì đó là một điều tốt .Cô gái ấy như dải cầu vồng đã xuất hiện làm tan đi màn mưa dày nặng hạt trong tâm hồn nó .

Mùa hè là mùa mà anh luôn bận rộn với những chuyến lưu diễn của mình .

Tiếng hát của anh chiếm ngự khắp nơi .Ai nghe thấy giọng hát não nề của anh cũng cảm thấy khoé mắt cay và nghẹn ngào .Anh luôn hát những bài tình ca đượm buồn .Có người hỏi anh sao không hát những ca khúc trẻ trung và sôi động hơn để thu hút thêm người hâm mộ là những thanh niên trẻ .Anh chỉ cười nhẹ và trả lời : “Tôi hát là để tang cho mối tình của tôi ” .Ca khúc Forever là chủ đạo của anh .Mỗi khi có người yêu cầu ,anh đều hát bài hát này .Tuy vậy ,anh luôn đứng đầu trong mọi bảng xếp hạng và được mọi người biết đến .Giọng hát của anh đã chiếm ngự tâm hồn của những ai nghe được .

Anh vẫn tìm kiếm .

Cậu bé tóc đen mà anh yêu .

Lại một đêm nữa lại đến .Trước ánh đèn sáng rực và tiếng vỗ tay xen lẫn điệu nhạc ,tiếng đàn violon của anh nhẹ nhàng vang lên .Dịu êm và cuốn trôi mọi xô bồ của cuộc sống .Bài ca tang lễ tình yêu của anh lại cất lên .

Giọng hát ngọt ngào và sâu lắng .

Anh hướng đôi mắt xuống hàng ghế khán giả phía dưới ,hy vọng sẽ gặp được người trong kí ức thân yêu của anh .Cậu bé tóc đen trong quá khứ giờ sẽ như thế nào đây ?Chắc chắn là phải cao lớn rất nhiều rồi ,mái tóc còn một màu đen nữa hay đã nhuốm màu của thời đại . Ánh mắt anh trải dài trên từng khuôn mặt .Vô vọng .

Cô gái khoác tay nó ,hoà vào dòng người đang tản ra từ buổi lưu diễn .Ai cũng hào hứng với cảm xúc của mình khi nghe giọng ca của chàng ca sĩ đã hát hôm nay .Bên tai nó là tiếng ca ngợi thán phục của người bạn gái .Nó lại suy tư .Giọng hát này nghe rất quen đối với nó .Những mảnh vỡ kí ức đã tan biến lại ùa về với nó .Hình ảnh cậu bé với mái tóc bạch kim hiện rõ trong đầu nó .Cậu bé đó cất tiếng cười với nó .Rồi bỗng chốc khuôn mặt tươi cười lại thoáng buồn mênh mang .

Nó gục xuống .

Cơn đau đầu lại hành hạ thể xác nó .

Đôi chân anh bước từng bước ngắn trên con đường .Bầu trời đêm đen tối không một ánh sao .Có lẽ anh không còn một hy vọng nào nữa .Có lẽ người anh yêu trong quá khứ hiện giờ đã có một gia đình hạnh phúc với những đứa con dễ thương và một người vợ hiền xinh đẹp .Anh có nên bỏ cuộc ? Quên đi một cuộc tình đã nhạt nhào theo năm tháng .

Anh dừng chân trước một góc phố nhỏ . Ánh đèn đường mờ nhạt chiếu xuống mặt đường làm nổi lên những viên đá nằm lăn lóc .

Trước mặt anh là một cô gái với mái tóc dài đang luống cuống lay lay người thanh niên đang khuỵu xuống đường .Người thanh niên đó có mái tóc đen và đang bị nỗi đau đớn thể xác hành hạ .Anh đứng bất động trước hình ảnh đó .Một thứ gì có quen thuộc từ người thanh niên kia đang xâm chiếm lấy tâm trí anh .Tư thế , mái tóc đó … rất quen .

_Kuroki …

Bất giác anh gọi tên cậu bé trong quá khứ .

Nó cảm thấy đau nhói từ óc rồi lan toả đến tim .Nhịp đập của trái tim nhanh dần ,dòng máu trong cơ thể nó nóng bừng lên .

Mưa .

Trời lại đổ mưa .

Tất cả các kí ức rời rạc bỗng ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh . Đó là một khung trời xanh thẳm với những cánh hoa anh đào tung bay trước con gió xuân . Đó là một cậu bé với mái tóc bạch kim đang ôm chầm lấy nó .Tiếng nói vang vọng trong đầu nó là một lời hứa .

“Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

Shiroki !

Cái tên mang màu trắng đã bị lãng quên bỗng hiện lên trong tâm trí nó .Nó ngước nhìn người thanh niên với mái tóc bạch kim đang đứng trước nó .Hình ảnh cậu bé trong kí ức mỉm cười thật tươi với nó giờ đang đứng trước mặt nó với một gương mặt buồn bã xen lẫn mừng rỡ .

_Shi..roki …

Nó khẽ thốt lên cái tên đã ngủ vùi trong nó một thời gian dài .

Mưa làm đầu nó đau buốt .

Cô gái đang ôm lấy nó vội giật mình quay lại nhìn người vừa gọi tên nó .Cô nhận ra đó là chàng ca sĩ đã hát trong đêm nay .

Nó gượng đứng lên .Bước từng bước chậm chạp đến gần anh .

Anh như bất động với nỗi hạnh phúc này .Cuối cùng anh đã tìm được người anh yêu .Vẫn là khuôn mặt đã đỏ bừng lên khi nói muốn ở bên anh nhưng giờ đã trưởng thành hơn .Vẫn mái tóc đen nhánh ướt đẫm nước mưa khi chạy theo gọi anh lần cuối cùng .

Nước mắt anh ứa ra .

_Kuroki … là cậu phải không ?

_Shiro…ki – Đầu nó vẫn nhói từng cơn .

Oh how happy I was then
There was no sorrow there was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes

I’m still there everywhere
I’m the dust in the wind
I’m the star in the northern sky

Anh đã tìm kiếm , và anh đã thấy .

Nó đã nhớ lại ,mảng kí ức đã trôi theo cơn mưa năm xưa .

I never stayed anywhere
I’m the wind in the trees
Would you wait for me forever ?

Would you wait for me forever ?

Anh chạy lại gần và ôm chầm lấy người yêu bé nhỏ của anh .Khuôn mặt nó ướt đẫm nước mưa và nước mắt .Anh cũng khóc .Giọt nước mắt hạnh phúc và nhớ mong lăn dài trên khuôn mặt hai người .Mặc cho mưa .Mặc cho người con gái tròn mắt ngạc nhiên .

Mặc tất cả .

Trong cơn mưa đang nhấn chìm mọi thứ vào đêm tối .

Có hai tia ánh sáng nhỏ đang hoà vào nhau .

_Shiroki …. !


..
.

[Truyện đồng tính nam] Bù Nhìn

“Mãi nhìn theo hình bóng anh. Cho đến phút cuối cùng của cuối cùng ,anh vẫn sẽ ở đây ,trong đôi mắt em ,vĩnh viễn .”

Ngày 1 tháng 1 ,

Đó là ngày đầu tiên mà đôi mắt em bắt gặp hình ảnh của anh . Thật ra ,em cũng không nhớ đó có phải là ngày 1 tháng 1 hay không nữa .Có thể đó là một ngày khác ,một tháng khác hoặc giả dụ , đó chỉ là một giấc chiêm bao mà em vô tình có được trong chuỗi mộng đêm mơ hồ trải dài theo năm tháng .Nhưng dù là gì chăng nữa ,được gặp anh đối với em đã là một niềm hạnh phúc .

Có lẽ anh không biết ,rằng em đã luôn dõi theo anh .Chậm chạp từng chút một , đôi mắt em dần nuốt từng chi tiết khắc hoạ nên con người anh .Từ mái tóc nâu tung bay trong sự ma sát với không khí khi anh chạy nhảy trên sân cỏ và đuổi theo trái bóng .Từ ánh mắt cũng màu nâu sáng rực luôn khiến người khác tin tưởng .Chính ánh mắt ấy đã khiến từng giọt máu trong huyết quản em trở nên rạo rực không kiểm soát được .Ngoài ra còn mùi hương trên người anh nữa .Em không biết sao lại cảm nhận được.Vì em luôn đứng cách xa anh ,chỉ biết hướng mắt theo hình ảnh của anh từ một nơi anh không biết được .Nhưng có lẽ gió đã đưa mùi hương ấy đến bên em ,một mùi hương nhẹ nhàng hòa trộn với mùi nắng .Dịu dàng và ấm áp .

Trái tim em bắt đầu nhảy múa với thứ cảm xúc mới sau khoảng thời gian ngủ vùi trong lạnh lẽo .Giống như con bù nhìn bằng rơm được sưởi ấm dưới ánh nắng mặt trời sau bao ngày nằm cô đơn trong dãy nhà kho tối tăm và ẩm ướt .

Ngày 1 tháng 1 .Con số 1 là khởi đầu cho tất cả nhưng có người nói rằng số 0 mới chính xác .Nhưng em không thích thế ,con số 0 gợi cho em cảm giác trống rỗng và vô vị .Thế nên em chọn số 1 .Vì nếu là số 0 thì hoá ra việc em gặp anh chẳng có ý nghĩa gì sao ?

Anh à , em không biết ý nghĩa đó là gì nhưng em luôn tin vào một điều : Đó là định mệnh .

Ngày 2 tháng 2 ,

Mỗi ngày trôi qua như một cơn gió ,tiếng tích tắc của đồng hồ vẫn vang từng nhịp đều đặn như trái tim em vậy .

Em vẫn dõi theo hình bóng anh từ xa .Từ nơi đó ,thứ em nhìn rõ nhất là tấm lưng của anh và đôi vai rộng luôn khoác thêm cái ba lô màu xanh biển đậm .Nhiều lúc em muốn chạy lại bên anh ,giang tay ôm lấy đôi vai ấy và nhìn thật sâu vào mắt anh , để em có thể tan chảy trong vòng tay với hơi ấm dịu dàng và ánh mắt trìu mến sẵn sàng thiêu đốt linh hồn em bất cứ lúc nào .Những lúc đó ,trái tim em lại lỗi nhịp rồi mau chóng đập mau hơn nữa để bù lại nhịp bị lỗi ấy . Đau nhói .Giống kim chích đâm xuyên qua vậy .Nhưng nếu em cố rút ra thì trái tim em sẽ lại đau hơn nữa ,nếu như mũi kim ấy mà được tháo ra ,chắc chắc ,dòng máu trong em sẽ mãi tuôn chảy từ lỗ trống nhỏ xíu ấy .Từng chút một cho đến khi cạn kiệt và em sẽ khô héo .

Và nếu như em chạy đến bên anh ,khi chạm vào anh rồi thì anh có tan biến không ?Giống như bong bong xà phòng đầy màu sắc đang bay lượn trước mắt em .Chỉ cần chạm nhẹ vào nó sẽ mãi mãi tan biến như chưa hề tồn tại .Thế là em sợ .Sợ anh sẽ giống như những cơn mộng mãi mãi không thể mơ lại lần thứ hai .Và em lại càng đứng cách xa anh hơn nữa .Từ một nơi mà mãi chỉ thấy tấm lưng anh và nụ cười mờ nhạt như sương sớm .

Em là bù nhìn .

Đứng canh và ngắm nhìn mọi thứ ,mãi mãi giam chân một chỗ .Lấy việc được nhìn ngắm anh làm niềm hạnh phúc nhỏ nhoi .

Chỉ cần được nhìn anh mỗi ngày .Chỉ thế thôi .

Hôm nay em lại ghi là ngày 2 tháng 2 .Không hẳn là một tháng .Có thể mới chỉ một ngày .Em không biết ,thời gian đối với em không còn quan trọng nữa .Em yêu thích số 2 .Vì số 2 luôn đứng sau số 1 , ở đó số 2 sẽ được an toàn và không bị tổn hại .Cũng như em ,lặng lẽ đứng tại một góc tối nào đó để hướng ánh mắt tối nơi có anh và ánh sáng mặt trời đang hoà vào nhau .

Ngày 3 tháng 2 ,

Em biết rồi .Em đã biết rồi .

Em đã biết lí do tại sao trái tim em lỗi nhịp .Trong những suy nghĩ chập chờn của em gần đây ,vô tình em nhận ra : Em đã yêu anh .

Thật hạnh phúc . Được yêu anh là niềm hạnh phúc lớn lao mà em đã nắm bắt được .Em đã cười suốt trong khi tay cầm chặt tấm hình anh đang mỉm cười .Tấm hình anh đang cười với em . Đúng vậy, ánh mắt anh chỉ hướng về mỗi mình em .Chỉ mình em thôi .Mà tại sao em lại có được tấm hình của anh nhỉ ?Sáng nay khi thức giấc thì em đã thấy bàn tay mình đang nắm chặt nó rồi .Hay là có một ai đó biết em thích anh và đã tặng nó cho em ? Nhưng mà em đâu quen ai và cũng đâu có ai quanh em để nghe em kể về anh .Xung quanh em luôn là bốn bức tường màu trắng không tì vết .Kế bên là những tấm giấy và những cây bút chì màu nằm lăn lóc .Chỉ thế thôi . Vì em chỉ là bù nhìn .Bù nhìn mãi mãi nhìn theo anh . Đôi chân em đã bị chôn vùi trong lòng đất và khắp người em là những sợi dây xích luôn bó sát lấy em .Tại sao em lại đi theo anh được ?

Tại sao ?

Từ đó đến giờ có phải chỉ là những giấc mơ ?

Nhưng trong tay em là tấm hình anh ?

Đúng rồi . Em đoán ra rồi . Là anh phải không ?Chính anh đã đến bên em khi em đang chìm vào giấc ngủ và đặt tấm hình vào tay em .Vậy hoá ra anh đã biết .Anh đã biết em yêu anh và anh cũng đáp lại .

Anh đã biết và anh sẽ mãi mãi không bao giờ tan biến phải không ?

Mãi mãi bên cạnh để đôi mắt em ngập tràn hình ảnh anh .

Mãi mãi .

Ngày 4 tháng 4 ,

Một nhóm người lạ tự dưng tóm chặt lấy em trong khi em đang mải nhìn ngắm anh .Họ nhìn em bằng cặp mắt hoảng hốt và bóp chặt tay em ,mặc cho em la hét phản kháng ,họ dùng những mũi kim nhọn đâm vào tay em .Một thứ chất dịch trong suốt từ từ ngấm vào mạch máu và trước mặt em chỉ còn lại một màu đen .Bên tai chỉ còn văng vẳng tiếng xì xào nói chuyện .

Ý thức của em dần mờ nhạt và tắt dần .

.
.
.

Khi em tỉnh lại ,những sợi xích lại quấn chặt lấy người em ,một màu trắng vô hồn bao trùm lấy em và tấm hình của anh .Bất giấc ,một giọt nước nóng ấm chảy dài từ khoé mắt của em .Em không điều khiển đươc cảm xúc nữa ,dòng nước nóng ấm đó mãi tuôn dài . Ướt đẫm . Đó là gì hả anh ?Tại sao lại chảy từ đôi mắt em ? Làm nhoè mọi thứ khiến cho em không thể nhìn rõ khuôn mặt anh đang mỉm cười với em được nữa .Có phải ai đó thù ghét em nên họ đã làm cho em mãi không thể nhìn anh ?

Em chỉ là con bù nhìn được anh yêu thương ,em chỉ mãi đứng yên một chỗ để nhìn ngắm anh .Chỉ thế ,tại sao họ lại ngăn cấm em ?!

Đôi chân em đã bị chôn vùi ,người em đã bị quấn chặt bởi xiềng xích .Chỉ còn đôi mắt là có thể tự do nhìn ngắm mọi thứ ,kể cả anh .Vậy mà họ nỡ tước đi mất .Nhạt nhoà .Em không nhìn thấy rõ mọi vật nữa .Dòng nước kì lạ kia mãi tuôn như màn sương mù dày đặc đến nỗi ánh sáng cũng không đâm xuyên qua được .Tay em bóp chặt tấm hình của anh .Cầu mong anh nghe được lời kêu cứu của em và đến ban cho em phép màu .Một thứ phép màu giúp em trở thành con người .Mãi mãi được bên anh .Không chỉ còn nhìn ngắm nữa .

Hãy đến bên em .

Xin anh .

Cầu xin anh …

Ngày 0 tháng 0 ,

Khi em tỉnh giấc ,tấm hình của anh đã biến mất .

Em đã gào khóc và cuống cuồng tìm kiếm .Nhưng vô vọng .Tấm hình anh đang nhìn em mỉm cười đã biến mất rồi .Tối qua em vẫn còn nắm chặt lấy cơ mà ?

Tiếng khóc của em càng lớn hơn nữa ,bọn người lạ lai chạy đến bên em và dùng đôi tay lạnh lẽo đè em xuống .Họ lại xì xào gì đó với giọng điệu hốt hoảng .Cũng như hôm qua ,thứ chất dịch kia lại được truyền vào người em .Nỗi sợ hãi chạy dọc sống lưng ,bất giác ,em giật cây kim ra .Từ vết chích ,một giọt máu rỉ ra ,to dần và chảy thành một tia .Bàn tay em đẩy mạnh bọn người kia ra xa ,họ mỉm cười gượng gạo rồi tiến từng bước đến em .Mặc cho em sợ hãi và gào khóc .Họ là ai ? Sao lại nhẫn tâm với em như thế ?

Anh ơi !

Anh đâu rồi ?!

.
.
.

Tấm hình của anh đã mất ,em lại tiếp tục dõi theo anh từ một góc tối .Nếu một ngày không được nhìn thấy hình ảnh của anh .Trái tim em bỗng rệu rã và loạn nhịp .Em đã yêu anh quá rồi .Em không muốn làm bù nhìn và không muốn chôn chân tại nơi này –nơi luôn có người lạ hành hạ em .Em muốn được chạy đến bên anh , được anh ôm vào lòng và dùng những lời dịu dàng để xoa dịu trái tim đang ở nơi tột cùng của sợ hãi .Cái thân xác tàn tạ đang bị trói buộc này ,em muốn huỷ diệt nó . Để em không còn là bù nhìn . Để đôi chân em được tự do chạy nhảy khắp nơi . Để bóng tối nơi em luôn đứng nhìn anh sẽ tan biến và trả em về với thế giới anh đang mỉm cười .Một nơi tràn ngập ánh sáng .Nơi có tình yêu của em .

Cầu nguyện .

Trong tiềm thức ,một ai đó đã nói với em rằng : “Hãy luôn cầu nguyện để ước nguyện sẽ thành hiện thực” .Một ai đó ?Có thể là anh ? Cũng có thể là chính em hoặc không ai cả .

Dòng kí ức trong em luôn thoắt ẩn thoắt hiện đến nỗi em không còn biết cái nào là thực và cái nào là ảo ảnh .

o0o

_Anh thích em .

Một chàng trai đã nhìn sâu vào mắt tôi và thì thầm những lời như vậy sau khi ép sát tôi vào tường khiến tôi lọt vào giữa đôi tay rắn chắc ấy . Ánh mắt người ấy dịu dàng với màu nâu nhạt , ấm áp .Trái tim tôi có chút rung động bởi một cảm xúc mới lạ .Vì ánh mắt ấy hay vì 3 từ mà từ miệng người đó thốt ra ?

.
.
.

Người nắm tay tôi thật chặt trong khi mắt hướng vào ánh hoàng hôn đang lấp lánh nhảy múa trên mặt nước biển .Rồi ánh hoàng hôn ấy như vỡ tan ra khi người quay sang hôn nhẹ lên trán tôi và nhẹ nhàng rót vào tai tôi từng ngôn từ ngọt ngào .

_Anh sẽ ở bên cạnh và mãi mãi yêu em .

_Thật không ?

_Cho đến phút cuối cùng của cuối cùng ,anh hứa ,mãi ở bên cạnh em .

Những lời ấy ngọt đến mức không viên kẹo nào mà em biết có thể sánh bằng .Ngọt lắm ,ngọt đến nỗi làm em quên đi tất cả mọi thứ đang hiện hữu trước mắt ngoài trừ vòng tay anh .

.
.
.

_Chúng ta chia tay đi .

Người lạnh lùng nói , đôi mắt người chỉ còn một bóng tối đặc sệt khi nhìn tôi .Trái tim tôi đau , đau lắm .Tôi không thể ngờ rằng ngôn từ từ miệng anh lại mang sức mạnh to lớn như vậy .Chúng làm tôi hạnh phúc và đồng thời cũng dìm tôi vào bãi lầy không bao giờ thoát ra được rồi cuối cùng ,chúng lại là những nhát dao cứa nát tim tôi .Tôi đã khóc ,chưa bao giờ tôi khóc nhiều như thế từ khi chính tôi ý thức được mình là con trai ,mà con trai thì không được khóc .Thế nhưng tôi lại khóc mất rồi . Người đứng đó, ánh mắt lạnh băng rồi quay bước đi .

Nụ cười luôn dành cho tôi đã tan biến .

Ngôn từ từng làm tôi hạnh phúc đã giết chết tôi .

Đôi tay ấm áp từng ôm tôi thật chặt đã không còn nữa .

Tất cả những thứ ấy đều dành cho một người khác .Không phải là tôi nữa .

o0o

Mắt em lại nhoè đi ,kí ức trong em đã thức tỉnh rồi .Em đã ước ao có thể vùi nát từng mảnh kí ức trong cơn mê nhưng không được nữa rồi .Thứ chất lỏng từ đôi mắt em là nước mắt và người khiến em khóc chính là anh ,không phải những người lạ mặt kia .Em không là bù nhìn ,em là con người ,một con người đã từng yêu anh đến nỗi tự mình đã huỷ hoại bản thân .Giờ đây ,em ở đây ,trong một căn phòng lạnh lẽo chỉ có những dải vải trắng quấn chặt lấy người và những tờ giấy trắng với từng nét vẽ chằng chịt mà em từng lầm tưởng đó là hình của anh .

Tất cả mọi thứ trong cơn mộng đã tỉnh thức rồi .

Anh không còn ở đây nữa .

Ngày 0 tháng 0 ,là ngày tận cùng của mọi thứ .Số 0 là con số xoá sạch kí ức .Trống rỗng và vô nghĩa như chính bản thân nó .Cái định mệnh mà số 1 mang lại đã trở thành số 0 rồi ,mọi thứ ,cả anh và em , đều trở thành hư vô .

Vĩnh biệt anh ,người em đã từng yêu .

Vĩnh biệt …

o0o

_Bệnh nhân phòng 102 sao rồi ?

_Cậu ta đã tắt thở vào tối qua .

_Nguyên do là sao ? Chúng ta đã chăm sóc cậu ta bằng cách tốt nhất có thể rồi ? Sao lại xảy ra việc này ?

_Bác sĩ ,cậu ta đã tự thắt cổ mình bằng mấy dải vải quấn quanh người cậu ta .

_Chậc ,số phận của một người thật khó đoán .

Vị bác sĩ với bộ áo trắng lắc đầu rồi bước đi .Mọi thứ như thu hẹp theo từng bước chân của ông .

“Em sẽ không cô đơn nữa ,vì anh vẫn ở đây ,trong trái tim em .Mãi mãi .”

[Truyện đồng tính nam] Bi Kịch Quả Táo

Thế giới này vốn rất không công bằng. Có những người sinh ra đã sống trong an nhàn sung sướng, vung tay phất chân sai bảo kẻ khác, lại có người làm quần quật từ sáng tới tối mà mãi cũng chỉ có thể cúi đầu vâng vâng dạ dạ. Và bạn – vốn là một người rất biết cảm thông – xin chia buồn cùng tất cả những kẻ bất hạnh đó. Hay nói một cách khác chân thực và dễ hình dung hơn là lượn qua lượn lại trước mặt họ để khoe sự may mắn của mình. Phải, bạn vô cùng may mắn và hạnh phúc. Bởi vì bạn là Táo.

Táo. Là Táo đó, Táo đó nha – bạn muốn la lên cho mọi người nghe như vậy. Làm Táo, có nghĩa là bạn xinh đẹp, bạn quyến rũ, bạn gợi cảm, bạn ngọt ngào, bạn quý phái, bạn thơm tho. Làm Táo, nghĩa là bạn đã nắm được trái tim của triệu triệu người mà không cần rụng một mẩu lá hay giết con sâu nào, chỉ cần bạn là Táo thôi.

Và hơn thế nữa, bạn là Tờ-đờ. T.Đ. Táo Đỏ. Vì bạn ngầu, và tên của một kẻ ngầu như bạn không phải ai cũng xứng đáng được biết. Vì bạn hấp dẫn, nên bạn bí ẩn. Bạn chỉ xưng mình là Tờ-đờ. Những kẻ may mắn – dĩ nhiên không thể nào so với mức độ may mắn của bạn được – khi biết tên thật của bạn sẽ phấn khích đủ cho một cơn đau tim. Họ sẽ rỉ tai nhau trong niềm kích động và sung sướng run rẩy. Những kẻ kém hên hơn một chút sẽ tìm đến họ ngã giá, trao đổi bằng đủ thứ cam quýt sầu riêng sa-bô-chê mít tố nữ chỉ để biết tên bạn. Cuối cùng là những kẻ đáng thương đầy tội nghiệp, những kẻ miệt mài khắc hai kí tự T.Đ lên bàn học bằng con dao rọc giấy trong niềm nhớ nhung khôn xiết, những kẻ muốn gọi nhưng lại ngại ngần và xấu hổ về sự kém hiểu biết của bản thân, cuối cùng chỉ dám đứng lấp ló đằng xa, ngước cặp mắt đầy sùng kính về phía bạn.

T.Đ – bạn cúi chào, hài lòng đón nhận sự hâm mộ cuồng nhiệt của mọi người trước ánh đèn lấp lánh. T.Đ, bạn mỉm cười. Ôi T.Đ, hay Táo Đỏ, còn có tên khác là Tuyệt Đẹp..

Rồi một ngày, khi niềm tương tư và lòng yêu mến vượt quá giới hạn chịu đựng của mọi người, bọn họ không kiềm nén nổi trước nhịp đập dồn dập của trái tim và khao khát được chạm vào bạn. Bọn họ không chấp nhận chỉ đứng từ xa xa ngắm nhìn bạn, bọn họ chen chúc xô đẩy nhau, tất cả chỉ để đến gần bạn. Không cần kích động đến thế đâu, mấy người có cả ngày mà – bạn bảo họ, nhưng hình như không ai nghe thấy vì tất cả đã chìm sâu trong vẻ đẹp của bạn. Tối hôm qua bạn đã thấy người ta dựng bảng quảng cáo cho bạn – dĩ nhiên lúc đó không có ai ngoài một anh giai loay hoay viết vẽ, bạn và một lũ táo đàn em khác, có lẽ để đề phòng sự quá khích của người hâm mộ. Ôi, số bạn thiệt khổ quá đi. Mấy người kia chắc lại ca ngợi vẻ đẹp của bạn quá chân thật đây mà, ít ra cũng phải nói giảm đi một chút chứ, sức chịu của đựng con người có hạn nha. Thật ra thì bạn không hiểu chữ viết loài người, trừ chữ táo ra, nhưng bạn nhớ cái bảng nó ghi như vầy: Táo đại hạ giá. Bọn họ nhắc tới táo đó, không phải sao?

– –

Bạn đang mải mê suy nghĩ thì bỗng dưng cảm thấy mình bị tóm lấy. Á, bọn họ sàm sỡ bạn! Ngắm nhìn bạn ở khoảng cách gần như thế còn chưa đủ hài lòng sao? Sau đó bạn không thấy ánh sáng chói mắt và đống người ồn ào ban đầu nữa, chỉ thấy màu trắng nhờ xung quanh.

Bạn đã bị bắt cóc!

Người ta trùm bao tải bắt cóc bạn kìa. Bạn biết mà, bạn biết mà. Hồng nhan bạc mệnh – mà bạn lại đỏ rực vượt mức hồng nữa chứ. Bọn họ bắt cóc bạn, bọn họ thèm muốn bạn. Aa, sao lại thế này. Bạn không thể chấp nhận được, bạn là táo của công chúng, bạn mà đi bao nhiêu người sẽ đau lòng mà chết mất. Không được đâu mà…

*bộp*

Có cái gì đó đập vào bạn. Đau quá đi. Bọn họ muốn hành hạ bạn vì ghen tức sắc đẹp của bạn ư? Hay muốn tra hỏi bạn làm thế nào để có thể sinh ra thành một quả táo đỏ? Bọn họ sẽ để máy ép hoa quả trước mặt và dọa dẫm bắt bạn nói ra những điều họ muốn? Thật bi kịch quá…

-Ể?-

Bạn xin rút lại những gì vừa nói. Không có gì là bi kịch cả. Bi kịch thực sự, là bạn bị bắt cóc, trùm bao tải trắng (mà tục gọi là bao ni lông) và nhét chung vào cùng một chỗ với quả táo khác. Một quả táo nhỏ hơn bạn, không đỏ sậm tươi đẹp như bạn mà vô cùng hỗn tạp: chỗ xanh, chỗ vàng, chỗ đo đỏ. Hừ – bạn liếc hắn đầy khinh thường. Tên táo đó hình như cũng nhận ra sự có mặt của bạn. Chuyện! Vẻ đẹp chói rọi của bạn ai lại có thể bỏ qua chứ.

Thằng táo bé tròn dẹt mắt nhìn bạn. Lại muốn xin chữ kí của bạn đây mà. Bạn vung cuống lên, vẽ thành chữ T.Đ tuyệt mỹ rồi hất mặt lên giời chờ vẻ mặt ngưỡng mộ thành kính của hắn. Thằng táo bé có vẻ giật mình, chỉ vào tờ giấy, hỏi:

– Tên anh à?

Bạn gật gật đầu. Thằng táo bé chợt nở nụ cười rồi nhào đến.

– Anh Đờ ơi!

– …

Bạn cứng người, run rẩy không nói nên lời.

– Anh Đờ ơi *cọ cọ*
– …
– Ơi anh Đờ *sờ sờ*
– …
– Tên anh ngộ quá anh Đờ hén *mò mò*
– …
– Sao anh đỏ quá vậy anh Đờ? *rờ rờ*

Bạn chịu hết nổi, quay sang gầm lên với hắn:

– Là Táo Đỏ, hay Tuyệt Đẹp, không có đờ điếc gì hết á.

Thằng táo bé vẫn cười hề hề

– Nhưng anh Đờ nghe cũng dễ thương mờ~

Bạn câm lặng trong nỗi đau, thấy mình như vừa rơi từ trên cao xuống và bị dập. Bị dập. Thằng táo bé làm bạn có cảm giác bị dập, thật kinh khủng làm sao.

Bạn quay mặt sang hướng khác, không thèm để ý tới hắn nữa. Sau một hồi bạn hơi mệt, và từ từ nhắm mắt lại ngủ. Thằng táo bé vẫn dính sát với bạn suốt thời gian và đoạn đường xóc nẩy kinh khủng ấy.

– – –

Bạn thấy sáng. Cái vùng không gian trắng nhờ còn gọi là bao tải nhốt bạn bỗng mở ra, và người ta đặt bạn lên dĩa sứ. Phải thế chứ, phải biết yêu quý cái đẹp trong cuộc sống. Dĩ nhiên, thằng táo bé – nhờ hưởng ké hào quang của bạn – cũng được đối đãi như vậy. Thằng táo bé quay qua rạng rỡ nhìn bạn:

– Anh Đờ anh Đờ, mình nằm chung một dĩa nè, thiệt là vui quá hén.

Bạn tiếp tục trầm mặc. Cảm giác bị dập bây giờ còn tệ hơn.

– Anh Đờ, nhìn anh đẹp quá đi. Em thích anh quá nha~

Bạn định trở thành một quả táo trưng bày trong lồng kính – xinh đẹp nhưng không biết nói – tuy vậy dự định chỉ mãi là dự định. Nhột quá đi, tại sao lại bắt cóc tên xấu xí này chung với bạn chứ… Lại sờ nữa kìa…

Và như thế, những phút giây hạnh phúc của thằng táo bé hay sự bi kịch của bạn trôi qua. Đời táo ngắn ngủi, phải biết trân trọng thời gian, vậy nên thằng táo bé lại càng ra sức sờ sờ.

Không biết là bao lâu, bạn đột ngột nghe thấy một tràng cười rùng rợn vọng đến bên tai. Sau đó là:

– Ơ, táo nhìn ngon thế cô?
– Ừ, nhà cô không ai thích ăn táo cả, mà sáng cô lại không mang nhiều tiền nên chỉ chộp đại hai quả chờ cháu sang chơi.
– Thế ạ, cảm ơn cô nhé…

Bạn bỗng dưng cảm thấy tổn thương sâu sắc. Cảm giác này, tệ hơn cả bị dập nữa, nó giống như là bị gặm. Bị một con sâu xanh lè gặm gặm. Chộp đại là sao? Không thích táo là thế nào? Hả? Tệ quá. Bạn nghĩ bạn sắp khóc rồi. Tại sao Táo ngầu Táo đẹp như bạn lại rơi vào tay những kẻ không biết thưởng thức nghệ thuật như thế này?!

Bên tai bỗng dưng truyền đến thanh âm ấm áp:

– Sao vậy anh Đờ?

Tim bạn bỗng đập nhanh lạ thường. Cuối cùng thì cũng chưa đến mức tuyệt vọng, vẫn còn một tên hâm mộ bạn ở đây..

Nhưng ôi cái sự đời! Bạn vừa nghĩ thế thì hơi ấm đã rời xa. Người ta tóm lấy thằng táo bé của-bạn, nắm trong tay con dao gọt hoa quả sáng bóng. Bạn ngừng hô hấp. Phút giây đó, bạn chợt nhận ra….

… rằng bị kịch lớn nhất đời bạn là khi một thằng táo bé hướng bạn gào thét:

– Anh Đờ! Người ta sắp gọt em! Người ta định lột đồ em kìa anh Đờ! Em muốn giữ thân cho anh nha! Anh Đờ, em đang bị gọt / lột nè!!!

– để cho bi kịch chấm dứt, cần có sự hy sinh –

– – –

Bạn và thằng táo bé cùng nằm trên dĩa, lẳng lặng nhìn nhau.

Và thằng táo bé nói:

– Anh Đờ, tuy lúc này em không còn lành lặn, không, thật ra em vẫn nguyên vẹn, chỉ là không dính với nhau nữa thôi. Làm 4 miếng táo nhỏ cũng vui chứ. Có điều là, anh Đờ, bây giờ cả em với anh đều trần trụi cả rồi, mình ‘làm’ đi hen. Ý em là, ờm, lưu lại kỷ niệm đẹp trước khi bị nhai đó mà..

[Truyện đồng tính nam] Bí mật Tường Vy

Anh cố lê đôi chân mệt mỏi…
Lặng lẽ, em gắng cất từng lời…

Sẽ tốt hơn khi đi cạnh nhau…
… trong im lặng…

Đối diện em,
Anh cũng không thốt lên thành tiếng…

Và..
Điều anh lo sợ nhất cũng đến…

Mỗi sáng đúng 7 giờ, tôi rời nhà lên chuyến xe bus đi đến trường. Chỗ ngồi của tôi luôn là hàng ghế đầu, sát cửa sổ, lúc ngồi rảnh rỗi tôi thường đọc sách giải trí. 7 giờ 30, trên xe ngày càng đông khách, và anh hòa lẫn vào dòng người lên xuống đến bên tôi. Khi anh đứng gần bên chỉ cách một cái ghế, tôi thường vờ nhìn đường phố qua khung cửa sổ. Anh nào biết thật ra tôi đang nhìn trộm dáng anh in bóng trên cửa kính. Đây là một bí mật nho nhỏ của tôi. Anh mặc bộ vest màu đen của người thành đạt, gương mặt không đoán được tuổi. Thành thật mà nói, anh không đẹp trai như các tài tử điện ảnh. Anh bình thường giữa hàng chục người gặp gỡ thoáng qua trên chuyến xe buổi sáng. Song, với tôi anh không đơn giản là người khách lạ, lần đầu tiên nhìn thấy anh, tim tôi chợt vang lên tiếng nhắc khẽ.

“Là anh rồi…người tôi luôn đợi chờ…chính là anh…một nửa linh hồn thất lạc…”

Rồi tôi mang những ảo tưởng, mơ mộng về anh rời khỏi xe dừng trước cổng trường, mắt lưu luyến dõi theo bóng hình dần khuất xa. Mỗi ngày chỉ nên trôi qua bình lặng như thế, nhưng ngày hôm đó đã thay đổi tất cả.

Buổi sáng hôm đó tôi không gặp được anh trên chuyến xe bus thường khi. Chiều về tôi bất ngờ đứng chết sững. Người mẹ đã ba tháng không gặp vì bận công tác xa đang ngồi trong phòng khách trò chuyện với một người đàn ông, bà thấy tôi liền nói ngay:

– Giới thiệu với con, người này là trưởng phòng trong công ty của mẹ, rất có năng lực lãnh đạo. Sau này anh ta sẽ sống chung với chúng ta, chào cha mới đi con!

– Mẹ…mẹ đang đùa phải không?! Chỉ là trò đùa thôi, đúng không!!!

– Con à, mẹ biết con bất ngờ lắm nhưng…

– Sao mẹ có thể cùng với người nhỏ tuổi hơn mình? Mẹ không thấy xấu hổ sao?! Không sợ người đời dị nghị???

– Câm miệng!!!

– …

– Con à, mẹ và anh ta tuy tuổi tác cách nhau một con giáp… nhưng chẳng phải giới trẻ tụi con thường hô hào nào là: tình yêu bình đẳng, không phân biệt tuổi tác đó sao? Huống gì con thường tủi thân không có ai chăm sóc, chuyện trò, nay có cha không phải tốt hơn?

– Con không muốn nghe gì hết cũng không muốn trông thấy ông ta ở đây!!!

Tôi lao vội ra ngoài hành lang, bên tai còn nghe giọng nói phiền muộn của mẹ ngày càng nhỏ dần.

– Không ngờ nó phản đối kịch liệt như vậy.

– Chị đừng buồn, con trai tuổi này hay phản kháng, một thời gian sau cậu ta sẽ hiểu ra!

– Mong là vậy…

Cha mất vì tai nạn lao động khi tôi còn trong bụng mẹ. Không họ hàng thân thích, một mình mẹ tảo tần nuôi lớn tôi trong suốt hai mươi năm trời, phí hoài tuổi thanh xuân. Tôi chẳng phải đứa cứng đầu không hiểu chuyện. Tôi thành tâm mong sớm xuất hiện người chồng tốt hết lòng yêu thương, chăm sóc cho mẹ. Nhưng tại sao là anh? Tại sao không phải ai khác mà chính anh là cha dượng của tôi? Trộm nhìn anh đã ba năm trời, chưa một lần dám ngỏ lời chào. Hôm nay trở thành người thân thiết, thế sao lại trong tình huống oái oăm như vậy? Phải chăng ông trời muốn trêu chọc con người?

Nước mắt rơi ướt đẫm gối, khóc cho mối tình đầu chưa kịp nở đã vội tàn.

Khi người đàn ông khóc, ai có thể diễn tả hết sự bi thương trong tiếng khóc đó? Nó quá trừu tượng, khó diễn tả còn hơn cả sóng biển hay núi rừng. Chỉ biết là nó đau, rất đau, khiến người ta rơi nước mắt cảm thương.

Lâu lắm rồi anh chưa gặp em,…
… nhìn ngắm em, kể từ ngày ấy…

Mỗi ngày trôi, anh tự an ủi, …
… tự cười với chính bản thân mình.

Sáng, tôi nhẹ nhàng rời khỏi nhà, không muốn ai nhìn thấy cặp mắt sưng húp, thâm quầng. Nhưng khi tôi xỏ giày vào chân chuẩn bị đi, giọng anh vang lên sau lưng từ lúc nào.

– Cậu đi đâu đó?

– Tới trường.

– Để tôi lái xe đưa cậu đi nhé?

– Không cần. Tôi ghét đi xe nhà!

– Cũng phải, hèn chi nhà có xe riêng mà cậu luôn đi học bằng xe bus.

– Sao ông biết tôi đi học bằng xe bus?

Tôi kinh ngạc quay lại hỏi, anh lúng túng gãi đầu sau đó ngập ngừng nói:

– Không…là mẹ cậu cho tôi biết. Thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Cậu cầm lấy hộp cơm này, mẹ cậu trước khi đi đã đích thân làm, tôi cũng phụ một ít!

Từng lời anh nói như gai nhọn khiến khắp người tôi ngứa ngáy, khó chịu. Nghĩ đến viễn cảnh mẹ và anh vui vẻ cùng nhau làm bếp…biết là không nên, nhưng cả người tôi bị nhấn chìm trong cơn sóng giận dữ không thể kìm nén. Trong lúc mất tự chủ, tôi tức giận hất đổ hộp cơm trước mặt mình.

– Ai cần ông nhiều chuyện? Đừng ra vẻ là cha tôi! Ông không phải!! Ngàn vạn lần không phải!!!

Tiếp đó tôi thấy một bên má mình nóng bỏng, rát buốt, bàn tay trái của anh đỏ dần lên. Miệng anh vẽ một nụ cười thật đẹp, tựa vầng trăng non, còn giọng nói lạnh như gió đêm, khiến tôi nhức buốt tận tâm can:

– Cậu có ghét tôi, tôi không quan tâm. Nhưng cậu không được chà đạp công sức mẹ cậu vất vả làm cho. Biết bao nhiêu đứa trẻ sống thiếu thốn, một hột cơm không có để ăn. Biết bao người mong ăn một bữa cơm do mẹ nấu mà không có. Cậu không thấy mình đã làm chuyện quá đáng lắm sao!?

– Mặc kệ tôi! Chỉ lớn hơn có mười hai tuổi, đừng ra vẻ dạy bảo!!!

Tôi mở tung cánh cửa chạy vụt ra ngoài. Lúc nhỏ mẹ từng bảo tôi quá đa sầu, đa cảm, sau này lớn tôi nhất định sẽ khổ vì cái tính ấy. Phải chăng đây là thời điểm chứng minh lời mẹ nói khi xưa là đúng? Tôi chỉ là một thằng nhóc con bối rối trước tình cảm đầu đời, tức giận vì không có được thứ mình muốn. Biết rõ phải chín chắn lên, là một người con ngoan chúc phúc cho mẹ. Nhưng điều đơn giản đó tôi không cách nào làm được. Không thể tươi cười tác hợp hai người. Có lối thoát nào dành cho tôi không?

“Xin lỗi…thật lòng không muốn nói vậy đâu.

Mẹ ơi…con xin lỗi…”

Sau ngày hôm đó tôi bỏ nhà đi hoang. Thật ra đây không phải lần đầu, tôi là đại ca một nhóm bụi đời khi vừa lên cấp hai. Ăn cắp, đánh lộn, quậy phá, không có gì tôi chưa thử qua. Mẹ biết tất cả nhưng không nói gì. Mỗi lần bị bắt đều là viên thư ký của mẹ bảo lãnh tôi ra. Những lúc đó thật muốn gào lên, điên loạn phá hủy cả thế giới này. Cảm giác trống trải chiếm lấy tâm hồn, cô đơn đến nực cười, tự xót thương chính mình chẳng phải càng đáng thương hơn sao? Nhà tôi giàu, chỉ cần nói một tiếng không thứ gì tôi không có. Nhưng tôi muốn phạm tội. Muốn bị bắt. Muốn cho người mẹ quanh năm không thấy mặt biết tôi vẫn còn sống khỏe mạnh. Muốn được ai đó quan tâm…

Biết rõ mẹ thương tôi, nhưng cái tôi cần không phải là xấp tiền lạnh lẽo để trên bàn mỗi sáng. Tôi chỉ muốn mẹ chăm sóc, yêu thương như thuở còn nghèo hèn. Ước mơ này có phải quá đáng lắm không? Tim tôi dần nguội lạnh, tưởng như không còn ham muốn bất kỳ điều gì nữa. Và khi gặp anh, con rối là tôi bắt đầu lại nhịp đập con tim, rung động với những cảm xúc trinh nguyên. Ngỡ rằng anh sẽ cứu thoát tôi khỏi chuỗi ngày đen tối, tái sinh thành con người mới. Nhưng bây giờ thì hết rồi, mơ mãi chỉ là mơ, đã đến lúc phải thức tỉnh thôi.

– Đại ca! Tối nay mình ‘khoắng’ ở đây nha?

– Tùy!

Tôi châm thuốc hút, ngồi bệch xuống đất, hờ hững nhìn đám đàn em đi vào siêu thị trước mặt. Một lúc sau cả bọn hớt hải chạy ra, chắc đã bị phát hiện. Tôi cười khẩy, châm một điếu thuốc khác, không buồn rời đi, gió đêm lạnh lẽo thổi từng cơn. Cảnh sát dân phòng đến, lôi tôi về đồn vì nghĩ tôi là đồng bọn của tụi kia.

– Nói thật đi! Lũ choai choai chúng mày thường tụ tập ở đâu?

– …

– Biết điều hãy thành khẩn khai báo, sẽ được khoan hồng!

– …

– Cứng đầu hả! Muốn ăn đòn mới chịu khai?! Hỏi lần cuối, đồng bọn ở đâu???

– Chú cảnh sát.

– Sao? Chịu khai rồi à!?

– Ở đây được phép hút thuốc không?

– Mày…!!!

Tôi mỉm nụ cười thỏa mãn nhìn gã mặc sắc phục trước mặt tức giận nghiến răng trèo trẹo. Tôi ngã lưng dựa vào thành ghế, tay gõ nhịp lên mặt bàn, ngáp một cách lười biếng. Bị bắt cũng tốt, tạm thời không về lại ngôi nhà đó càng hay. Gã cảnh sát dường như không có đủ kiên nhẫn, đập bàn quát:

– Mày muốn nằm trong khám cả đêm!? Được, tao cho mày toại ý!!!

– Báo cáo sếp! Có người xin bảo lãnh cậu ta, và có nhân chứng thấy cậu ta chỉ ngồi hút thuốc chứ không tham gia vụ cướp. Bên bị hại cũng đã bãi nại!

– Hừ! Coi như mày hên. Về nhà lo tu tâm dưỡng tính lại đi, nhóc con!

– Mạnh giỏi nhé, hy vọng sớm gặp lại!

– Khốn…!!!

– Xin sếp hãy kiềm chế một chút! Cậu ta còn nhỏ, chưa hiểu chuyện ta giận làm gì!

– Buông ra! Cái lũ thanh niên ăn no rửng mỡ phá làng phá xóm, đem bắt đi cải tạo hết mới mong xã hội ‘sạch’ được!!!

Anh luôn cố gắng bảo vệ em…
… bất chấp mọi chuyện sẽ xảy đến…

Nhưng,…
… anh đã vô tình không nhận ra,
… Em chôn giấu kín trái tim mình.

Từ lâu… anh đã không còn thấy…
… nụ cười bừng sáng gương mặt em.
… Điều đó khiến anh thật hạnh phúc…
… hơn bất cứ gì khác trên đời.

Vẻ ngông nghênh của tôi lập tức biến mất khi nhìn thấy người bảo lãnh là ai. Đứng trước cửa không phải tay thư ký có bộ mặt khô khan mà là anh. Thấy tôi anh chỉ lạnh lùng quay lưng bước vào trong xe, không nói một lời. Tôi nuốt nước bọt khan, ngoan ngoãn theo sau anh, cảm thấy hoang mang và lo sợ. Tôi không mong anh bắt gặp bộ dạng bê bối của tôi hiện giờ, chỉ muốn trong mắt anh tôi mãi là con người đàng hoàng, hoàn hảo. Tôi không dám nhìn anh dù là qua kiếng chiếu hậu. Ngượng ngập phá tan không khí im lặng bằng câu nói gai góc:

– Không làm trưởng phòng nữa à? Bây giờ đổi chức vụ thành vú em trông trẻ cho mẹ tôi sao? Thử xun xoe tôi đi, biết đâu tôi vui bảo mẹ thăng ông lên làm phó giám đốc-

Chiếc xe phanh gấp khiến đầu tôi đập mạnh vào thành ghế trước mặt. Chưa kịp hết choáng váng thì anh đã lôi tôi vào trong nhà, tay tôi trong tay anh. Tôi cố vùng vẫy dù biết không ăn thua, tướng tôi chỉ bằng nửa người anh. Tôi gào toáng lên:

– Thả tay ra! Làm cái quái gì vậy hả?! Buông ra mau! Buông- !

Anh như hung thần, ấn đầu tôi vào bồn nước mặc cho tôi kêu la, giẫy giụa. Nước xối ào ạt trôi đi thuốc nhuộm màu xanh, đỏ, trả lại mái tóc đen ướt nước rũ xuống vai. Anh thô bạo xé toạc bộ đồ rách te tua rất ‘mốt’ vứt vào sọt rác, tròng bộ pyjama vào người tôi. Tôi ngồi im cho anh sấy tóc. Bây giờ từng ngón tay anh vuốt tóc tôi thật dịu dàng, lòng tôi xốn xang, cảm xúc tội lỗi kia lại lần nữa dâng trào. Giọng anh nhỏ nhẹ, ân cần vang bên tai:

– Tôi biết cậu không phải người hư hỏng như vậy, nhất định là cậu có gì đó bất mãn. Tôi hiểu đây là thời kỳ chống đối của tuổi trẻ. Cậu muốn phát tiết cái bất mãn đó như thế nào tôi không có quyền quản hay ngăn cản, chỉ đừng làm những việc khiến tôi lo lắng. Lúc nghe cảnh sát gọi đến, có biết tôi lo cho cậu như thế nào không? Cậu đã là sinh viên, nên gắng học để sau này giúp ích cho bản thân và xã hội. Mẹ cậu đã vất vả nửa đời người vì cậu, đừng trả công bà bằng những muộn phiền!

Từng lời anh nói rót vào tai thấm tận đáy lòng. Nếu cha còn sống nhất định cũng sẽ nói như anh, và xoa đầu tôi thật hiền.

– Ngoan, đừng khóc.

– Im đi! Ai nói tôi khóc. Chỉ là bụi bay vào mắt!

– Ừ thì…bụi.

– Không được cười!!!

Ấm quá, cơ thể anh quá ấm áp làm tan băng trong tim, khiến nước chảy qua mi mắt, chứ không phải tôi khóc đâu nhé. Tôi đã là chàng trai, tuyệt đối không khóc vì chuyện nhỏ này.

Thật lòng mong anh là cha tôi, rất muốn. Nhưng anh không phải. Tôi và anh chẳng hề có quan hệ huyết thống. Mãi mãi không thể trở thành cha con thật sự….

Sự ân cần quan tâm của anh đã níu giữ tôi ở lại ngôi nhà. Dù nhiều lần muốn bỏ đi, rời anh thật xa. Nhưng khi trông thấy nụ cười của anh, chân tôi lại nhũn ra không thể cất bước. Biết làm sao hơn, trong tình yêu con tim khù khờ luôn chiến thắng lí trí bướng bỉnh. Mỗi ngày bên người mình thầm yêu, còn hạnh phúc nào hơn? Hàng ngày ăn sáng với anh, trò chuyện trên xe lúc anh đưa tới trường. Tôi giờ không ghét đi xe hơi nữa, hay vì đó là anh chở đi? Tan học, hai người đàn ông sóng bước đi chợ, tranh cãi chỉ vì thực đơn dành cho bữa ăn. Những trận gây gổ vụn vặt, giận rồi lại huề, tình cảm càng gắn bó khăng khít hơn. Cùng nhau dọn dẹp nhà, nấu cơm tối. Món gì anh làm đều không thua nhà hàng năm sao, còn tôi luôn nấu cơm bị khê, thế mà anh vừa ăn vừa khen ngon. Biết là anh nói lấy lòng nhưng vẫn thấy vui vui. Tôi và anh thường đùa giỡn đến mệt nhoài rồi nằm xem tivi, vờ ngủ say để anh bế vào phòng. Anh có biết chăng, nụ hôn anh đặt trên trán trước khi tắt đèn phòng đi ra, khiến cảm xúc trong tôi xáo trộn, ngây ngất, hậu quả là thức trắng đêm. Để rồi sáng hôm sau phải vội vàng chạy đi vì trễ học, cười bẽn lẽn ăn nhanh bữa sáng, nhìn anh vừa càu nhàu vừa cài từng hột nút áo cho. Mỗi một ngày với tôi là viên kẹo ngọt ngào nhất thế gian. Bên anh tôi không cần gì khác hơn.

“Nếu có thể thổ lộ, từng giây, từng phút em sẽ thì thầm duy nhất câu thần chú thiêng liêng…

Thích anh…rất thích anh…”

Lovin’ you! Yêu đôi bàn tay trong tay anh,
Lovin’ you! Mỗi ngày một nhiều nhiều hơn nữa…
Lovin’ you! Yêu cảm giác ấm áp đôi tay anh…
Lovin’ you! Mà anh vẫn sẽ mãi nhớ đến…

Vì quá vui nên tôi đã quên mất một điều, đây chỉ là hạnh phúc vay mượn. Một ngày nào đó phải trả lại cho chủ nhân thật sự.

– Cả nhà, về rồi đây!

– Mẹ? Sao mẹ về sớm vậy?

– Hợp đồng ký xong là mẹ về ngay. Nhưng hai ngày nữa phải bay qua Châu Úc bàn chuyện làm ăn bên đó.

– Mẹ cứ đi suốt, không chịu nghỉ ngơi gì cả! Lỡ bệnh thì sao?

– Yên tâm, mẹ còn khỏe lắm!

– Mừng chị về nhà.

– Tôi về rồi.

Anh giúp mẹ cởi áo khoác, âu yếm hôn lên gò má còn lấm bụi đường. Tim chợt nhói đau, như có hàng vạn cây kim dài, rất dài, đâm nát trái tim, rỉ máu. Phải rồi, sao tôi có thể quên.

Anh chính là…

– Chút nữa tắm xong anh qua phòng tôi một lúc.

…Cha dượng của tôi!

Trên lầu, hai người cố gắng làm nhẹ nhàng. Trong phòng, tôi đeo headphone, mở nhạc thật to. Vậy mà những tiếng rên rỉ vẫn lọt vào tai dù đã vặn âm thanh lớn hết cỡ. Nếu bỏ headphone ra, tin rằng âm lượng đủ khiến cả khu phố thức giấc. Tôi co người trong tấm mền bông, nắm lấy vành tai, cào xé, mong sẽ không còn nghe thấy gì nữa. Máu chảy từ vết thương ướt cả tay, thấm vào lớp vải bông trắng tinh. Màu đỏ thẫm huyền hoặc. Cơn đau càng khiến tôi tỉnh táo, nghe rõ âm thanh trên lầu như đang đứng trong một sân khấu đại hội nhạc rock.
Nỗi đau không ngừng rót vào khiến tim tôi như phình to ra, sắp vỡ tung.

– Đủ rồi! Làm ơn ngừng đi! Ngừng đi mà!! Ngừng đi…!!!

Tôi và hai người họ còn phải trải qua bao nhiêu đêm như vậy nữa đây?
Còn muốn tôi nhẫn nại đến bao giờ? Phải đi thôi. Rời xa tất cả. Nếu còn tiếp tục ở lại tôi nhất định sẽ phát điên. Tôi rất sợ hãi. Sợ sẽ làm tổn thương đến mẹ, điều mà tôi thà tự hủy diệt chính mình trước. Và sợ…ánh mắt hiền từ của anh sẽ biến thành cái nhìn khinh miệt.

Trước khi dấn thân vào con đường tội lỗi không lối thoát, nên rời đi thôi.

Rời đi thôi.

Rời đi…

Thừa lúc anh và mẹ đến phi trường, tôi vội thu gom tất cả đồ đạc cần thiết bỏ hết vào balô. Cầm thẻ tín dụng trong tay, tài khoản gởi ngân hàng của tôi còn khá nhiều, tạm thời không lo đói. Nhìn lại căn phòng thân thương đã ở bao năm, trong tôi dâng trào nỗi tiếc nuối. Nhưng dù có lưu luyến tôi vẫn phải ra đi, tự giải thoát cho chính mình. Tôi xoay người cầm lấy balô khoác lên vai, chợt cánh tay bị kéo giật lại bởi một lực khá mạnh. Tấm gương treo tường hiện rõ gương mặt kinh hoàng của tôi. Anh thở không ra hơi nhưng bàn tay giữ chặt đến nỗi tôi phải nhăn mặt vì đau. Tôi lắp bắp nói:

– Tại…tại sao? Không phải đang ở phi trường…?

– Mấy ngày nay thái độ của cậu có gì đó khá kỳ lạ, tôi thấy lo nên về sớm một chút. Không ngờ đã linh cảm đúng!

Tay anh còn nắm chặt, tôi cố sức rụt tay ra nhưng không được, bàn tay anh như gọng kềm không thể thoát. Hơi ấm của anh là liều thuốc gây mê, lan đi khắp thân thể khiến tôi không còn sức lực để chống cự, cả người mềm nhũn. Tôi thầm nhủ, phải xa lánh anh trước khi lí trí mong manh đầu hàng:

– Làm ơn buông tay ra!

– Không. Tôi không buông!

– Ông…!

– Tôi sẽ không buông ra, cho đến chừng nào cậu nói ra nguyên nhân tại sao năm lần bảy lượt bỏ nhà đi!

– Ông biết quá rõ rồi mà, còn hỏi làm gì?

– Phải, tôi nên biết từ lâu. Cậu ghét tôi lắm, đúng không? Nói thật đi!

“Không đâu!

Em không bao giờ ghét anh!

Sao có thể ghét anh được!

Em yêu anh!

Yêu…!”

Tôi cắn chặt môi, không để bật thoát ra lời nói từ đáy tim đang trào dâng. Làm sao có thể nói thật cho anh biết? Làm sao thổ lộ hết nỗi niềm thầm kín? Tôi nghẹn giọng, chỉ hỏi được duy nhất một câu:

– Ông yêu mẹ tôi không?

Yêu anh có phải là tội lỗi?

Lẽ nào em không thể thích anh?

Tôi nín thở chờ nghe câu trả lời từ anh. Một câu trả lời mà tôi đã đoán biết trước đáp án. Chỉ muốn xác định thật rõ ràng, để con tim được chết hoàn toàn, để có thể buông tay từ bỏ. Tôi nghe anh thở ra nhè nhẹ, anh lảng tránh bằng một câu hỏi khác:

– Hãy trả lời câu tôi hỏi trước, đó là phép lịch sự! Có ghét tôi không?

– Tôi không phải trả lời ông. Ông có quyền gì hạch hỏi tôi? Ông nghĩ mình là ai chứ?!

– Cậu hỏi tôi là ai? Tôi là cha cậu.

Đau…

Câu nói đó là bản án tử hình cho tình cảm của tôi.

Cảm xúc tuôn trào không cách gì kiềm nén được, môi run lên và giọt nước của sự yếu đuối rời khỏi mi. Đủ rồi. Không trốn tránh nữa. Đã quá mệt mỏi. Bên anh tôi không còn là chính mình. Không còn là thằng nhóc ngạo mạn nhìn đời bằng nửa con mắt. Chỉ là kẻ si tình ngu ngốc vui vì vài lời anh nói, buồn vì một hành động vô tình của anh. Tôi căm ghét chính mình hiện giờ. Nhưng lại bất lực không thể ghét anh. Cũng như không hối hận đã gặp gỡ. Hãy để mọi thứ kết thúc thôi. Tôi thều thào như người kiệt sức sau chặng đường dài cố gắng:

– Tôi…

– Sao?

– Tôi yêu anh.

Hơi ấm nhanh chóng rời khỏi tay, không cần nhìn tôi cũng biết anh đang bàng hoàng và ngỡ ngàng. Tôi cười chua chát, nghe tim lạnh buốt giá, vẫn không dám xoay lưng lại đối mặt với anh:

– Nói đi! Tôi phải làm sao đây? Tôi có thể thích anh không? Được không!? Còn nếu không thể…vậy xin chỉ tôi cách nào để thôi yêu anh! Làm sao rời xa anh vĩnh viễn!! Cho tôi biết đi!!!

– Cậu…

– Hãy căm ghét tôi. Hãy ghê tởm và xa lánh. Quên đi ngày hôm nay. Xem như chưa từng gặp nhau. Chưa từng nghe tôi nói…

Vòng tay anh đột ngột ôm tôi vào lòng, dịu dàng mà mạnh mẽ. Tôi biết mình không bao giờ có thể vùng thoát khỏi đôi tay này.

– Buông…ra.

– Anh yêu em.

Sao cơ? Tôi không nghe lầm chứ? Lời anh mới thì thầm bên tai có phải là thật? Không. Nhất định tôi đã nghe lầm. Không thể nào là sự thật.

– Nói dối!

– Là thật, yêu em từ lâu lắm rồi!

– Đừng gạt tôi! Tôi không tin anh!!!

Tôi vùng vẫy, dùng hết sức cắn mạnh da thịt trên cánh tay. Nhưng anh không kêu lên tiếng nào, vẫn ôm chặt tôi không buông. Máu thấm ướt môi, có vị mặn và đắng. Hay có hòa lẫn nước mắt tôi rơi?

– Anh kể cho em nghe một câu chuyện, tùy em có tin hay không. Một ngày cách đây bốn năm, xe bị hư nên anh phải đi chuyến xe bus đông người. Năm đó là một năm tồi tệ, bị cấp trên đàn áp, cấp dưới coi thường, công việc thì trì trệ, người bà yêu quí cũng qua đời, tâm trạng của anh rất chán nản. Chính ngay lúc đó anh đã nhìn thấy em. Một cậu bé đọc quyển sách nhỏ đến quên hết mọi thứ xung quanh, thỉnh thoảng đưa tay đẩy gọng kính. Áo trắng học trò in đậm trong tâm trí anh không cách nào xóa nhòa. Rồi em đột nhiên vừa cười vừa khóc, mắt vẫn nhìn chăm chú quyển sách, khiến anh tò mò muốn biết thêm nhiều biểu cảm sinh động khác. Mê mẩn đến trễ cả giờ làm chỉ vì mãi nhìn em. Từ ngày đó anh luôn đi xe bus, mắt không ngừng tìm kiếm cậu bé kỳ lạ đã thu hút anh từ cái nhìn đầu tiên. Anh không bao giờ tin có tình yêu sét đánh, nhưng từ khi gặp em anh hiểu đó chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Hình ảnh của em ngày hôm ấy đối với anh như một sự an ủi cho người bị ruồng bỏ… Thiên sứ. Rồi tình cờ biết được mẹ em có ý với anh, anh đã bất chấp tất cả thủ đoạn dù là bên em trong mối quan hệ này.

Giọng anh trầm, du dương như cung đàn nhẹ nhàng rót vào tai. Tôi sụt sịt mũi hờn dỗi nói:

– Tại sao anh không nói thẳng từ đầu, sao phải làm nhiều việc vòng vo?

– Vì sợ. Anh chỉ là một gã đàn ông trung niên, không giàu sang cũng không có gì hơn người. Sau này càng không dám thổ lộ, vì muốn bên em đã lợi dụng mẹ em. Anh như vậy có phải rất ích kỷ? Rất xấu xa…

Tôi xoay người lại, ôm xiết lấy anh, vai áo anh ướt đẫm nước mắt tôi.

– Em yêu anh!

– Hãy lập lại lần nữa.

Một nụ hôn dịu dàng đặt lên vầng trán cao, lên rèm mi ướt.

– Em yêu anh!

– Nói nữa đi.

– Em yêu anh!

Bờ môi lướt lên vành tai xinh xinh, chạm vào làn da mềm nơi cổ. Lời thì thầm yêu thương.

– Em yêu anh! Em yêu anh! Em yêu anh!

– Lần nữa.

– Em yêu…

Tay đan vào nhau, môi chạm môi. Hai trái tim hòa cùng nhịp đập dấu yêu.

Hạnh phúc đến dẫu có muộn màng. Tình yêu dù đôi lúc sẽ gây đau khổ cho một ai khác. Tình yêu đó vẫn nên được chúc phúc.

– Anh à, anh thích hoa Tường Vy lắm sao?

– Em biết không, bất cứ bí mật nào nếu giấu dưới hoa Tường Vy nhất định sẽ không bao giờ bị phát hiện!

– Kỳ diệu vậy sao? Thế lúc nãy mẹ gọi điện cho anh đã nói gì vậy?

– Nghe nói tuần sau sẽ về.

– Vậy bữa đó chúng ta phải nấu thật nhiều món ăn ngon mới được. Để bồi dưỡng cho mẹ, dạo này mẹ làm việc nhiều quá không có thời gian nghỉ ngơi!

– Lại ăn? Em sắp thành chú heo con rồi đó.

– Vậy thì anh cũng là ông heo.

Tiếng cười vang lên giữa bầu trời xanh nhạt, gió ve vuốt tán lá xanh xanh. Hai bàn tay lần tìm đến nhau dưới bụi hoa đỏ. Nhất định không sao đâu. Chúng tôi sẽ hạnh phúc bên nhau. Vì tình yêu của chúng tôi đã có hoa Tường Vy che giấu.

Bí mật hoa Tường Vy.

Lovin’ you! Chỉ mình em…

Anh muốn ngắm nụ cười tươi sáng…
… bừng lên trong mỗi giấc mơ anh

Gió đêm ấm áp… lại khẽ lướt …

Giấc mơ có em thật ngọt ngào